Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
Tạ Nam đã có chút dao động, Hạng Tân Hải vội vàng tiếp thêm: “Thực tế thì Đường Lăng Lâm không có ý định ly hôn, cô ấy luôn bao dung với Tân Dương. Tôitừng tìm cô, đại khái đã nói những lời lẽ khó nghe, nhưng cô ấy nói vậy chẳng qua là quá kiêu ngạo. Cô ấy không có ác ý gì với cô đâu”.
Tạ Nam đâu cần ý tốt của Đường Lăng Lâm, trên thực tế cô còn hoài nghi rằng, một người luôn sống với lý trí lạnh lùng như thế đời nào chịu dễ dàng thay đổi cách nhìn của mình về người khác. Cô nói: “Yêu cầu của anh, tôi e rằng khó làm được, nhưng có một số việc tôi sẽ suy nghĩ, anh Hạng à, tôi xin phép đi trước”.
Dù là lời ép buộc của Đường Lăng Lâm hay sự cầu xin của Hạng Tân Hải cũng đều không khiến Tạ Nam động lòng. Nhưng với Hạng Tân Dương thì khác, cô không thể nhẫn tâm bỏ mặc tình hình hiện giờ của anh được.
Cảm thấy do dự, Tạ Nam quyết định hỏi ý kiến Cao Như Băng, vừa đúng lúc Cao Như Băng cùng Quách Minh đi dạo về. Tạ Nam cố ý rẽ qua mua chút bánh ngọt và chè đậu đỏ, đậu xanh ở quầy bánh ngọt hai người vẫn thích ăn. Dạo này Như Băng ăn rất ngon miệng nên vừa trông thấy đã mừng rỡ ra mặt. Bụng của Cao Như Băng giờ đã hơi nhô lên, cô kể với Tạ Nam mình đã cảm nhận được cử động của thai nhi, có điều không thường xuyên và rõ ràng, Quách Minh thì chưa sờ trúng được lần nào nên cảm thấy làm bố thật thiệt thòi.
Quách Minh nhăn nhó đứng bên cạnh nói giọng thê thảm: “Có một chuyện không họp lý lắm là cái gì bố cũng biết sau mẹ”.
“Cái này anh cũng ghen à, em phục anh rồi đấy, thôi được, để nhường anh bầu bí rồi sinh con, em phục vụ là được rồi.”
Quách Minh cười phá lên, ân cần đỡ vợ mình ngồi xuống, rồi kê cho cô một cái gối ở hông: “Đừng thế mà, những bà mẹ vẫn phù hợp với trọng trách vĩ đại này hơn”.
“Anh đi đi, vào phòng đọc sách đi, bé mà có động tĩnh gì chắc chắn em sẽ gọi anh ngay.” Như Băng đẩy cốc chè đậu xanh sang phía Quách Minh bảo anh đi rồi quay đầu nhìn Tạ Nam: “Nhìn cậu có vẻ độ này yêu đương ổn đấy chứ”.
Tạ Nam đỏ mặt: “Cậu chú ý vấn đề giáo dục thai nhi đi, thực ra hôm nay anh trai của Tân Dương tới tìm tớ”.
Cao Như Băng nói giọng kinh ngạc: “Anh ta đến tìm cậu làm gì, nói đi, cậu lại làm gì ngốc nghếch hả?”.
“Cậu phải hứa với tớ không được cáu giận, nếu không sẽ ảnh hưởng tới em bé.”
Cao Như Băng không kìm được, nói: “Thôi rồi, cậu lại làm việc gì ngốc nghếch rồi”.
“Chẳng lẽ tớ lại kém đến thế sao?” Tuy mạnh vậy nhưng khi kể toàn bộ sự việc với Cao Như Băng thì giọng Tạ Nam vẫn hơi ngần ngại, cô biết mình không tránh khỏi việc bị bạn mắng.
Quả nhiên những lời giáo huấn của Cao Như Băng ngay lập tức phủ lên đầu cô.
“Lại muốn cậu làm thánh mẫu sao?”
“Việc này chẳng nhẽ lại đến lượt cậu nhúng mũi vào? Trốn còn chả xong, đầu cậu không bị làm sao đấy chứ?”
“Cậu cho rằng cậu có thể cứu được Hạng Tân Dương
à?”
“Anh trai anh ta giăng bẫy cậu đấy, việc nhà mình không giải quyết xong lại dẻo miệng nhử cậu đi giải quyết hộ, mà chỉ có đứa ngốc như cậu mới đưa cổ mình vào đó.” “Cậu quên hết những gì gia đình họ đã làm với cậu rồi
à?”
“Đường Lăng Lâm là người dễ để cậu khiêu khích thế sao?”
“Hay cậu vẫn còn yêu Hạng Tân Dương?”
Vừa nghe thấy câu cuối, Tạ Nam đang ngồi im chịu trận đột nhiên lắc đầu kiên quyết: “Chúng mình không thể quay lại nữa”.
“Nếu cậu không còn yêu anh ta thì coi như người dưng, cậu lấy lý gì để khuyên anh ta?”
“Tớ…” Tạ Nam không biết nói gì cho phải.
“Không nhẽ cậu lại chạy tới nói với anh ta là giờ cậu sống rất tốt, bảo anh ta đừng làm phiền cậu nữa, ngoan ngoãn mà chịu đựng cuộc hôn nhân này đi”, Cao Như Băng không chút khách khí, “Cậu chẳng chịu nghĩ xem nếu như cậu cứ lằng nhằng với anh ta thì bạn trai của cậu bây giờ sẽ nghĩ thế nào?”.
Tạ Nam vội nói: “Mục Thành không để ý đến chuyện này đâu, anh ấy rất thoáng, anh ấy từng nói rõ rằng anh ấy không để ý chuyện cũ, quan trọng là hiện tại”.
Cao Như Băng không nhịn được ngửa cổ lên trời than: “Nam Nam, cậu thật là ngốc. Đàn ông nói câu này mà cậucũng tin được à? Không phải tớ bảo Mục Thành nói khoác, nhưng khi anh ấy đủ trưởng thành, chắc chắn sẽ không quan tâm đến những việc cũ mà không liên quan tới mình. Còn nếu như quá khứ và hiện tại lại lẫn lộn với nhau, cậu đoán xem anh ấy sẽ nghĩ thế nào?”.
“Nghĩ thế nào? Tớ cũng có làm gì sai đâu, tớ chỉ nghĩ… Tớ cũng không phải là…” Tạ Nam bị ánh mắt của Cao Như Băng làm cho nghẹn lời, cô từ trước tới giờ luôn không nói lại được với những lời giáo huấn của Cao Như Băng.
“Cậu còn không nói rõ ràng với tớ được thì nói làm sao với bạn trai cậu?”
“Tớ… chẳng nhẽ lại kệ Hạng Tân Dương à?”
“Cậu dựa vào cái gì mà quản việc của anh ta? Chẳng lẽ cậu phải để tớ nhắc lại cho cậu những lời khó nghe? Cậu không phải mẹ anh ta, cũng không phải bạn. Cậu là người yêu cũ, chẳng có một người vợ nào hay một người yêu hiện tại nào lại thích cái kẻ đến trước đó. Cậu không có lý gì mà quản anh ta, anh ta đã trưởng thành và phải có trách nhiệm với sự lựa chọn của mình. Cậu cứ lo việc của cậu đi.”
Tạ Nam im lặng, nhưng đôi mắt chớp chớp v