Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
ại học, theo đuổi rất quyết liệt, lúc còn chưa tốt nghiệp họ gần như đã ở chung rồi… Ỷ tôi là họ đã đính hôn, còn chung tên mua một căn nhà. Chỉ tiếc rằng sau này gia đình Hạng Tân Dương gặp biến cố, anh ấy phải lấy người khác khiến Tạ Nam bị tổn thương rất lớn. Chúng tôi lúc đó còn sợ cô ấy nghĩ quẩn mà làm liều, cũng may cô ấy gượng lại được, bây giờ mọi người đều mừng cho
Vu Mục Thành dừng bước, ánh mắt sắc lạnh nhìn sang Từ Yến, cô ta tránh đi, nói tiếp: “Tôi chẳng có ý gì khác, Tổng giám đốc Vu, chỉ là mừng cho cô ấy thôi. Bởi khó khăn lắm mới có một người không để ý đến quá khứ của cô ấy như thế. À đúng rồi, nghe nói Hạng Tân Dương mấy năm nay làm ăn bên ngoài, cuối năm ngoái mới về, sau lần gặp lại Tạ Nam thì về nhà đòi ly hôn với vợ, chấp nhận tay trắng ra đi, bây giờ nhà anh ấy cũng đang loạn hết cả lên”.
“Cô Từ, lần trước chồng cô có nói lời xin lỗi thay cô, anh ta nói cô miệng lưỡi chua ngoa nhưng trong lòng không có ý gì. Xem ra chồng cô chưa hiểu hết về cô rồi. Có điều, tôi bằng lòng nói lại câu nói mà tôi đã nói với chồng cô: Nói thẳng là một việc, nhưng lời nói mang ác ý lại là một việc khác”.
“Anh cho là tôi muốn vu oan cho Tạ Nam sao?” Từ Yến không tỏ ra yếu thế, “Cô ấy có gì để người khác vu oan. Còn tôi, chẳng qua nói ra chút sự thực mà thôi, không phải Tổng giám đốc Vu không muốn đối diện với sự thực chứ?”.
“Cái sự thực trong mắt cô chẳng có nghĩa lý gì với tôi cả. Tại sao tôi phải quan tâm đến quá khứ của cô ấy? Người không có quá khứ và có cuộc sống nghèo nàn, chỉ lấy việc buôn chuyện đời tư người khác làm nguồn vui mới là người đáng thương.” Vu Mục Thành tiếp tục với giọng lạnh lùng: “Còn có thứ chán hơn cả việc buôn chuyện làm vui, đó chính là không biết mình làm cái việcxấu xa hại người lại chẳng lợi lộc gì cho mình. Cô Từ, cô nghĩ mình thuộc loại người nào?”.
Sắc mặt Từ Yến đột nhiên trắng bệch, chưa kịp mở miệng thì Giám đốc Triệu phụ trách bộ phận Tài vụ đi cùng một người đến, anh nói: “Tổng giám đốc Vu, giới thiệu một chút, đây là người phụ trách mới được điều đến quản lý về các khoản vay của chúng ta, Chủ nhiệm Trần”.
Chủ nhiệm Trần là một người đàn ông chưa đến ba mươi tuổi, xem ra rất có năng lực. Anh ta mặc một bộ đồng phục như Từ Yến, chìa tay ra với Vu Mục Thành, nói: “Trần Hướng Viễn, rất vui được làm quen với Tổng giám đốc Vu, tôi có chút việc nên đến hơi muộn, đây là đồng nghiệp của tôi, Từ Yến, Tổng giám đốc Vu chắc đã gặp rồi chứ”.
“Chủ nhiệm Trần, rất vui được gặp anh.” Vu Mục Thành bắt tay anh ta, “Vừa rồi cô Từ có nói với tôi về một số điều khoản vay tiền mà công ty chúng tôi phải chấp hành”.
“Công ty anh là khách hàng được ưu đãi của chúng tôi, sau này cơ hội hợp tác chắc chắn sẽ rất nhiều.”
“Nhất định như vậy.” Vu Mục Thành khẽ gật đầu với Trần Hướng Viễn, “Giám đốc Triệu cChủ nhiệm Trần đi tham quan, tôi xin thất lễ một chút”. Vu Mục Thành quay người đi, bỏ lại họ đứng ở đó. Giám đốc Triệu không hiểu vì sao một con người không bao giờ bộc lộ tình cảm đột nhiên tâm trạng lại trở nên xấu như vậy, nên đành vội vàng đưa Trần Hướng Viễn cùng Từ Yến đi tham quan nơi đây.
Vu Mục Thành một mình tới khu thi công nhà xưởng giai đoạn hai, nói là hôm nay khởi công nhưng kỳ thực công trình đã được chính thức khởi công từ tuần trước. Không giống như những người khác, dường như dạo bước trong khung cảnh ồn ào, ầm ĩ như thế này, cơn bão trong lòng anh mới có thể yên lặng trở lại.
Anh nhìn chăm chú vào tên công ty thi công rồi lấy điện thoại, gọi cho Tạ Nam: “Nam Nam, tối nay tham gia bữa tiệc chiêu đãi của công ty anh nhé”.
Tạ Nam hơi ngạc nhiên, sáng nay lúc ra khỏi nhà, Vu Mục Thành còn không có ý cho mình tham dự, ngập ngừng một lát, cô nói: “Em đi không tiện đâu, chẳng quen biết ai cả. Hơn nữa… tối nay em có hẹn, vừa hẹn với người ta rồi”.
“ừ, thế thì thôi, em nhớ về sớm, lái xe cẩn thận nhé.”
Một mặt Tạ Nam ngại xuất hiện nơi đông người, lại là những người không quen biết; mặt khác, cô quả thực có một cuộc hẹn ngoài ý muốn. Chỉ trước cuộc điện thoại của Vu Mục Thành vài phút, Tạ Nam đã nhận được điện thoại của Hạng Tân Hải. Cô đã từng gặp Hạng Tân Hải một lần khi đang vội vã trên phố cách đây bảy năm. Trong ấn tượng của cô thì ngoài những nét giống Hạng Tân Dương, anh ta có vẻ hơi kiêu ngạo, là người đàn ông khó gần và không phải người dễ gây thiện cảm cho người khác, nhưng cụ thể như thế nào thì không còn nhớ rõ nữa. Đương nhiên cô cũng không thể nhớ nổi giọng nói của anh. Sau khi chào hỏi, bên kia tự giới thiệu mình, cô mới cảm thấy sững sờ.
Hạng Tân Hải lịch sự hỏi thăm cô qua điện thoại rồi hẹn cùng đi ăn tối với lý do: “Muốn nói chuyện với cô một chút”. Tạ Nam thực sự dở khóc dở cười trước đề nghị này, nói: “Xin lỗi anh Hạng, nếu anh muốn hẹn tôi nói chuyện, tôi thấy rất bối rối”. Cô đi ra phía cầu thang, dựa vào tay vịn, nói giọng lịch sự, “Nếu tiện, xin anh nói thẳng qua điện thoại cũng được”.
“Xin lỗi tôi đã làm phiền cô, nhưng cô Tạ à, tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào.” Hạng Tân Hải do dự một lát rồi nói tiếp: “T