XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

ân Dương và Đường Lăng Lâm sắp ly hôn”.
“Mong anh đừng nói với tôi chuyện đó, nó chẳng liên quan gì tới tôi cả, tôi không có trách nhiệm và cũng không định bình luận về cuộc hôn nhân của họ.” Hạng Tân Hải sững lại, mãi một lúc sau anh thở dài nói: “Xin lỗi cô Tạ, tôi biết trước kia gia đình tôi có lỗi với cô vHạng Tân Dương”.
“Đó là chuyện cũ rồi, anh Hạng, việc cũ nói lại chẳng hay ho gì.”
“Tôi biết không nên đến làm phiền cô, nhưng tôi sợ Đường Lăng Lâm không nghĩ như cô nói. Tôi phải gặp mặt nói chuyện với cô một lát, điều này cũng là để tránh cho cô những phiền hà khác.”
Tạ Nam không biết nói thế nào, đành phải hẹn gặp anh ở quán cà phê gần ngay tòa nhà văn phòng nơi cô làm việc sau giờ làm.
Tạ Nam cảm thấy trong lòng bất an cho tới tận lúc tan tầm. Cô đi bộ tới quán cà phê đã hẹn, Hạng Tân Hải đã đến đó, anh vào thẳng vấn đề: “Cô Tạ, Tân Dương là đứa em trai duy nhất của tôi. Mấy năm trước nếu không phải do tôi gây họa, lấy việc kinh doanh của gia đình ra đùa giỡn đến mức bản thân suýt nữa phải ngồi tù thì nó chắc cũng không phải lấy Đường Lăng Lâm. Cả đời này tôi luôn thấy có lồi với cô và nó”.
“Anh Hạng, anh đừng nói chuyện đó nữa có được không? Tôi chưa bao giờ hiểu sai về Tân Dương, tôi biết anh ấy lựa chọn như vậy là vì gia đình mình. Tôi cảm thấynếu là người khác thì trong hoàn cảnh đó cũng sẽ lựa chọn như vậy. Cho nên, điều mọi người nên làm là chấp nhận sự thật, đó là suy nghĩ của tôi.”
“Cô rất hiểu lý lẽ, cô Tạ. Thế nên giờ tôi mới dám có một đề nghị hơi không phải với cô, đó là mong cô hãy khuyên Tân Dương nghĩ lại trước quyết định ly hôn của nó.”
Tạ Nam giận dữ: “Nếu anh đã biết đây là một đề nghị vô lý thì cũng không nên tùy tiện nói ra như thế. Xin lỗi anh, tôi không muốn nhìn thấy sự đổ vỡ của gia đình người khác, nhưng tôi cũng không có ý định nhúng tay vào việc nhà họ. Tôi nói lại một lần nữa, tôi và Tân Dương đã chia tay, từ lâu đã không còn can hệ gì, hôn nhân của anh ấy cũng không liên quan gì tới tôi. Hơn nữa, bây giờ tôi đã có bạn trai, không tiện để ý tới việc thừa thãi như thế”.
“Việc thừa thãi ư?” Hạng Tân Hải cười khổ, “Cô Tạ, cô cho rằng vì sao Tân Dương đề nghị ly hôn? Nó ở bên ngoài bảy năm, trong thời gian đó mối quan hệ vợ chồng chúng nó luôn rất ổn. Vừa về đến đây thì chúng nó đã xảy ra vấn đề. Nó quả thực ôm hy vọng muốn quay lại với cô, không chỉ có vợ nó mà cả tôi cũng nhận ra điều đó”.
“Không phải anh bắt tôi chịu trách nhiệm về suy nghĩ mà tôi không biết và cũng không liên quan đến mình trongđầu anh ấy đấy chứ?”
“Tôi biết cô không có trách nhiệm gì, cô Tạ ạ, thực tế là tôi đang cầu xin cô. Nếu cô có thể quay lại với Tân Dương thì tôi không phản đối chúng nó ly hôn, tôi cũng hy vọng nó có thể vui vẻ. Nhưng nghe Đường Lăng Lâm nói thì cô cũng đã có một người bạn trai rất tốt. Tôi thực sự không muốn vì ý tưởng bất khả thi mà từ bỏ gia đình của nó.”
Tạ Nam cũng chẳng biết nói gì hơn nhưng Hạng Tân Hải không có ý định dừng lại, nói tiếp: “Đến tuổi của tôi bây giờ đã không còn tin vào thứ gọi là tình yêu nữa rồi, hoặc có thể nói tôi tin rằng cuộc sống còn có những điều quan trọng hơn, như tình thân, trách nhiệm, sự nghiệp, vân vân. Tân Dương không giống tôi, nó luôn hướng thiện và theo chủ nghĩa lý tưởng, có lẽ cô hiểu nó hơn tôi. Giờ nó chấp nhận bỏ hết mọi thứ chỉ mong được ly hôn. Cuộc hôn nhân của chúng nó còn liên quan đến cổ phần của cả hai nhà, chứ không phải việc Tân Dương muốn là có thể giải quyết một mình được. Cô nghĩ nó làm như thế là sáng suốt ư? .
“Tôi không định nhận xét về sự lựa chọn không liên quan tới mình.”
“Như vậy xem ra cô sáng suốt hơn Tân Dương rồi, cô Tạ ạ. Trước đây tôi cũng không thích Đường Lăng Lâm, có điều cô ấy và Tân Dương lấy nhau đã bảy năm trời, cô ấy quả thực rất tốt với Tân Dương, luôn nhẫn nhịn, bao dung với nó. Nếu không phải Tân Dương cứ luôn một lòng với cô thì cuộc sống của chúng nó có lẽ đã hạnh phúc.”
Tạ Nam bật cười: “Những lời anh Hạng nói thật hàm súc, có phải anh muốn phê phán tôi không nên tồn tại. Tôi không biết thậm chí còn bị động nhận được tin người yêu mình kết hôn với một người con gái khác, tôi đi khỏi cũng không được yên, lại còn phải chịu trách nhiệm với những nhớ nhung về bản thân mình”.
“Xin lỗi cô Tạ, cô hiểu nhầm rồi, tôi không có ý đó.”
“Dù anh có ý gì thì cũng không còn quan trọng nữa, tôi hy vọng Tân Dương hạnh phúc, nhưng ngoài việc chúc phúc ra tôi cũng không biết có thể làm được gì hơn cho anh ấy.”
“Cô có thể. Cô có thể khuyên nó bỏ suy nghĩ muốn ly hôn đó đi, chỉ có những lời nói của cô mới khuyên được nó. Tôi không sợ em trai mình sau khi ly hôn sẽ trắng tay, bây giờ công ty gia đình tôi cũng khá phát triển, việc kinh doanh của tôi không đến nỗi nào, nếu nó không còn gì thì vẫn còn có tôi. Nhưng tôi không đành lòng nhìn thấy nó vì một suy nghĩ viển vông mà bỏ đi công sức cố gắng trong sự nghiệp suốt bao năm nay, bỏ đi cả người vợ tốt với nónhư thế.”
Tạ Nam cười khổ: “Để tôi khuyên anh ấy, e rằng Đường Lăng Lâm không cho rằng đó là ý hay”.
Thấy