Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
cách gì mà giận dữ chứ? Hạng Tân Dương hỏi bản thân mình như vậy.
Anh muốn đưa tay nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại kia, để nó không phải bấu chặt lấy chiếc khăn trải bàn nữa, song anh biết chắc cô sẽ rụt tay lại, suy cho cùng, anh đâu còn mặt mũi nào mà làm như vậy. Trên tay anh rành rành còn đeo nhẫn cưới, điều đó vô tình nhắc nhở anh rằng: Mày là kẻ đã có vợ rồi.
“Sau này anh đừng bất ngờ tặng hoa hay tìm em nữa, chẳng có lợi cho ai cả, chỉ khiến người ta bàn ra tán vào thêm thôi.” Giọng Tạ Nam nói rất bình thản.
“Ừ!”, anh trả lời gọn gàng lại pha chút ảm đạm.
Nhớ khi xưa cô cũng đã từng nói với anh như vậy: “Hạng Tân Dương, sau này anh đừng tặng nhiều hoa như thế cho em, người ta bàn tán đấy”.
“Ai nói gì với em?”
Cô chỉ cười rồi nói: “Thôi, lời nói không hay không nên nhắc lại”.
“Họ nói vậy đều vì ghen tỵ với em, lát nữa về anh sẽtặng em thật nhiều hoa hồng, cho họ tức giận.”
Tạ Nam lắc đầu lia lịa, nói: “Không cần, không cần đâu, chỉ cần chúng ta vui là được, không cần quan tâm đến người khác”.
Anh đã phung phí thoải mái cho tình yêu, nhưng nếu như có thể biết trước kết quả, anh sẽ càng thả lỏng mình hơn và thoải mái thêm chút nữa, như thế mới có thêm nhiều hồi ức đẹp.
Thế mà giờ đây, họ lại ngồi đối diện với nhau, nhưng chỉ im lặng.
Tạ Nam không thể giữ bình tĩnh được nữa. Người đang ngồi trước mặt lúc này đã cùng cô trải qua một mối tình ngây thơ và ngờ nghệch gần ba năm trời thời sinh viên, những hồi ức về tuổi thanh xuân của cô đều mang hình bóng của anh. Thậm chí họ đã cùng nhau mua nhà, cùng nhau lập kế hoạch về một khu vườn nhỏ trồng hoa bên ngôi nhà. Lúc đó kế hoạch và mong muốn về t của họ sao mà nhiều thế, mồi kế hoạch đều liên quan mật thiết tới người mà họ yêu.
Bây giờ ngồi trước mặt cô là một người đàn ông với dáng vẻ mệt mỏi, từ ánh mắt đến tư thế đều toát lên vẻ cô đơn, không còn là một chàng trai đầy mộng tưởng nữa. Tạ Nam đứng dậy: “Xin lồi, em phải đi trước đây”.
Cô vội vã rời khỏi quán cà phê, mặc cho gió lạnh quất vào mặt, cô rờ tìm mãi trong túi mới thấy chìa khóa xe. Sau khi lên xe và tra chìa khóa vào ổ, tay vẫn còn run, khởi động đến lần thứ hai xe mới nổ máy. Tạ Nam vội vàng lái về phía trước, đèn đỏ dừng lại, đèn xanh chạy xe, không vượt tùy tiện, đổi làn thì xi nhan, cô tuân thủ theo tất cả các quy tắc giao thông, nhưng không biết mình lái xe đi đâu.
Cũng chẳng biết đã lái bao lâu như thế, cô dừng xe bên đường và kinh ngạc phát hiện ra mình đang lạc giữa một thành phố nơi cô đã ở hơn mười năm. Trong thời tiết mùa đông tối tăm, màn đêm đã buông từ lâu, ánh đèn đường hắt xuống khiến con đường dài trở nên thanh vắng hơn, dòng xe cộ đều đang ngược chiều với cô, ánh đèn xe chiếu thẳng vào mặt.
Cô sợ hãi, tay đặt trên vô lăng, tim đập loạn xạ, trán vã mồ hôi, chỉ cảm thấy khung cảnh giống hệt như trong giấc mộng mỗi buổi sáng kéo cô ra khỏi giấc nồng. Dường như mỗi khi tỉnh dậy, những giấc mơ ấy đều trở nên mơ hồ, không rõ ràng, vậy mà giờ đây tất cả chúng đều đang hiện ra mồn một trước mắt cô. Tạ Nam hít sâu, tự nhủ: Bình tĩnh lại, bình tĩnh lại. Thật may, tiếng chuông điện thoại vang lên cứu thoát cô. Cô vô thức lấy điện thoại trong túi ra rồi ấn phím nghe, là Vu Mục Thành.
“Em về nhà chưa?”
Tạ Nam lấy hết sức trả lời: “Chưa, còn anh?”.
“Anh tiếp khách xong xuôi rồi, đang chuẩn bị về. Em vẫn ở ngoài à, không phải sợ nhận chìa khóa và thẻ từ vào nhà đến nỗi không dám về đấy chứ?” Giọng anh ấm áp pha chút trêu chọc khiến cô trấn tĩnh lại. Cô nhìn xung quanh, những người đi bộ lướt qua, có người quay đầu lại nhìn.
“À, cái đó, không phải…” Nói thế nào đây, chẳng nhẽ lại nói với anh là cô đang bị lạc đường ư? Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy buồn cười rồi, nhưng thực sự giờ cô chẳng còn sức để nghĩ ra một lý do nào thuyết phục hơn thế.
“Em sao vậy? Em đang ở đâu?” Vu Mục Thành cảm thấy giọng cô có chút không bình thường.
“Em… Anh đợi em xuống xe xem đã.” Tạ Nam xuống xe rồi lên vỉa hè, cuối cùng cũng nhìn rõ biển chỉ đường, cô thở hắt ra: “Không sao rồi, em biết mình ở đâu
“Nói cho anh biết nơi ấy, anh qua đón em.”
“Không cần đâu, ở đây đường khó đi, là đường mộtchiều.”
“Anh sẽ bảo lái xe đưa anh đến.”
Hai chân Tạ Nam lúc này như đang nhũn ra, quả thật cô không còn sức để lái xe nữa, nên đành nói với anh vị trí mình đứng. Trong lúc vô thức, cô đã đi ngược vào đường một chiều rất lâu rồi, thảo nào cô cứ thấy xe đi ngược chiều với mình nãy giờ. Không xảy ra sự cố gì mà cũng chẳng bị cảnh sát túm cổ, đây cũng coi như là chuyện may mắn duy nhất trong ngày của mình. Tạ Nam quay đầu xe và dừng ngay chỗ đối diện với đường dành cho người đi bộ, trong lòng hoàn toàn không hiểu vì sao mình có thể đến được đây.
Trái tim Tạ Nam dần dần đập bình thường trở lại. Bồng cảm thấy trong xe hơi lạnh, cô nhìn sang bên đường, mọi người đều cúi đầu đi rất vội vã, ánh đèn từ một cửa hàng ăn nhỏ đang mở cách không xa phía trước hắt ra muôn vàn tia sáng màu cam thật ấm cúng. Tạ Nam bước xuống, khóa xe rồi đi vào đó. Đây là một tiệm mỳ