Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.

, nhỏ nhưng rất sạch sẽ, chỉ có đôi ba người đang cắm cúi ăn, không ai nói gì, không khí ấm áp trong phòng khiến người ta bình tĩnh lại.
Tạ Nam nhìn menu, rồi chọn món canh vằn thắn. Rất nhanh, một người đàn ông trung niên đã mang tới cho cô bát canh kèm theo rau mùi. Nhân vằn thắn thơm ngon, lạithêm vị của rau tía tô, rau mùi, rau cải, tôm, trứng muối rất ngậy mà không béo. Dù không muốn ăn nhưng Tạ Nam cũng đã ăn no, bụng ấm dần lên, ít nhiều cũng cảm thấy khá hơn trước.
Cô nghĩ một cách mỉa mai, đây đúng là một trải nghiệm để đời đáng buồn cười. Tạ Nam vốn lái xe rất cẩn thận, khả năng nhận biết đường rất tốt, con đường này trước kia cô cũng đã từng đi, cho nên thật khó để giải thích được vì sao mình lại mất phương hướng ghê gớm đến mức hoang đường như vậy. Tạ Nam trước giờ chưa từng tự phân tích hành vi của bản thân nên đành tự an ủi: Thôi được, cứ cho là đói bụng quá, đường huyết xuống thấp gây thiếu máu lên não, nên mới có sai lầm ở mức sơ đẳng như vậy.
Vu Mục Thành gọi điện thoại tới, nói đã nhìn thấy xe của cô. Tạ Nam thanh toán rồi đi ra ngoài, còn quay đầu ghi nhớ tên cửa tiệm, dự định khi nào rảnh sẽ lại tới ăn.
Vu Mục Thành tới cùng một người lái xe của công ty, anh dặn dò anh ta ngày mai đúng giờ đến đón, sau đó để anh ta lái chiếc Passat của mình đi. Lúc này, Vu Mục Thành đứng bên cạnh chiếc Citroen quen thuộc, ngay lập tức nhận ra cô với khuôn mặt tái xanh đầy kinh ngạc, anh vội đưa tay lên trán cô, thấy nhiệt độ bình thường, anh khẽ nói: “Em cảm nặng hơn à? Có cần đến bệnh viện không?”. “Em không sao.” Tạ Nam lắc đầu, Vu Mục Thành đón lấy chiếc điều khiển từ xa, nhấn nút mở cửa xe ra, cô đột nhiên ôm lấy anh từ phía sau, thầm thì: “Cảm ơn anh, Mục Thành”.
Anh quay người lại, ôm cô vào lòng, ý thức được đây là lần đầu tiên cô gọi tên mình tự nhiên như vậy, một chút nghẹn ngào trong giọng cô khiến anh xúc động: “Đến đón người yêu mà còn phải cảm ơn sao?”.
Tạ Nam chỉ lắc đầu, kỳ thực muốn cảm ơn anh vì đã giúp mình thoát khỏi giấc mộng kỳ lạ kia. Nhưng cô không muốn giải thích, chỉ biết áp mặt vào ngực anh, ở đó rộng rãi và ấm áp vô cùng. Cách một lớp áo len mỏng, song cô vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim của anh.
Vu Mục Thành một tay ôm lấy cô, tay kia nâng cằm cô lên, chỉ anh mới biết, tim mình đang đập nhanh hơn. Anh cúi đầu, đặt lên đôi môi mềm mại có chút lành lạnh của cô một nụ hôn, cô nhanh chóng đáp trả nụ hôn ấy, nhưng rồi vội vã dừng lại, nói: “Không, đang trên đường, chúng ta về thôi”._
Chú thích:
(*) Pinocchio: Là chú bé người gồ trong bộ phim hoạt hình Pinocchio sản xuất bởi Disney dựa vào truyện cùng tên của Carlo Collodi.






Bởi vì em yêu anh
Hạng Tân Dương đứng ở phía xa, mắt mở to nhìn Tạ Nam cùng một người đàn ông cao lớn bước lên xe, chiếc xe Citroen từ từ biến mất khỏi tầm nhìn của anh.
Ban nãy, thanh toán xong, ra khỏi quán cà phê Lục Môn, Hạng Tân Dương nhìn thấy Tạ Nam cầm chìa khóa xe mà tay run bần bật, cô ngồi vào xe khởi động tới hai lần xe mới nổ máy được, chiếc xe Citroen lao nhanh về phía trước. Bởi lo lắng cô đang bệnh lại trong tình trạng tinh thần bất an, lái xe có thể không an toàn nên anh vội vàng khởi động xe bám theo sau.
Lúc đầu, chiếc xe Citroen chạy rất đều, không vi phạm luật giao thông nào, không vượt quá tốc độ, bảo đảm tốc độ ổn định. Nhưng, Hạng Tân Dương ngay lập tức phát hiện ra Tạ Nam dường như không có ý định lái xe về nhà, cô chạy xe lòng vòng không mục đích, chưa nói tới việc cô đã đi qua một con đường tới hai lần đồng thời lại đi vào đường một chiều.
Như thế quả thực rất nguy hiểm, Hạng Tân Dương hoảng hốt muốn lao theo cô, song vì dừng đèn đỏ nên luilại phía sau. Đèn vừa chuyển màu, anh vội vàng rẽ trái, đột nhiên một cảnh sát giao thông từ đâu bước đến vẫy tay ra hiệu cho anh đỗ xe sang bên đường. Sau khi nghiêm túc chào theo điều lệnh, vị cảnh sát yêu cầu anh xuất trình bằng lái xe. Trong lòng lo lắng vô cùng chỉ biết lấy giấy tờ xe ra, nghe viên cảnh sát cảnh cáo: “Xe của anh treo biển ngoại tỉnh, mà bằng lái xe lại trong tỉnh cấp, chẳng nhẽ anh không biết đây là đường một chiều?”.
“Nghiêm túc? Xin hỏi anh nghiêm túc ở chỗ nào? Vả lại, anh chỉ cảm kích với vợ anh thôi ư?”
“Lăng Lâm, điều kiện của em rất tốt, lại có học thức, có năng lực, còn anh, từ nhỏ tới lớn đều không thích cầu tiến, em luôn coi thường anh, anh biết anh không xứng với em. Khi anh trai anh xảy ra chuyện, em và bố em đã giúp gia đình anh, làm sao anh không cảm kích được?”
“Anh ngốc thế thật sao?” Đường Lăng Lâm hỏi nhỏ, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng, “Nếu em chỉ muốn sự cảm kích và báo đáp của anh, em có thể bắt anh viết một bản hợp đồng bán thân cho em, sau đó để anh dồn hết tâm sức làm việc cho công ty là được. Nhưng ban đầu điều chúng ta nói tới chính là kết hôn, đừng nói với em anh không hiểu ý nghĩa của hôn nhân là gì. Hôn nhân có nghĩa là hai người phải chân thành trở thành vợ chồng của nhau, điểm đó em đã làm được, vậy còn anh?”.
“Anh cho rằng bả


Insane