Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
ải người tặng hoa cho chị đó không? Đẹp trai thật đấy, lại còn lái con Volvo nữa chứ”.
Tạ Nam cười gượng: “Tặng gì mà tặng? Anh ấy hỏi đường chị”.
“Xí, còn lâu em mới tin, ánh mắt anh ấy nhìn chị, không có vấn đề mới là lạ”, A May biết nếu Tạ Nam không muốn nói thì mình còn lâu mới hỏi thêm được gì. Có điều tinh mắt nhận ra đây là người đàn ông đã chào hỏi Tạ Nam khi gặp trong thang máy sáng nay, chỉ thế thôi A May cũng cảm thấy vui, vẫy tay chào Tạ Nam rồi lái xe đi khỏi.
“Không có vấn đề gì mới lạ”, Tạ Nam nhắc lại câu nói đó trong lòng, rồi lái xe theo sau A May ra khỏi tầng hầm. Quán cà phê Lục Môn nằm đối diện với tòa báo Buổi tối, con đường này tương đối yên tĩnh, và cũng tiện cho việc đồ xe. Bạn gái của Trương Tân làm công tác tiếp chuyện bạn đọc ở tòa báo này, nên thường xuyên đến đây gặp gỡ và đón tiếp độc giả. Cô ấy và chủ quán cà phê này là bạn tốt, chủ quán cho mồi người các cô một chiếc thẻ VIP giảm giá. Thấy nhà mới của Cao Như Băng cách đây không xa, mình lại không có thói quen uống cà phê nên Tạ Nam đã cho Như Băng cái thẻ đó từ lâu, nghe Như Băng nói không khí ở đây rất tốt.
Cô dừng xe, chiếc Volvo của Hạng Tân Dương cách không xa phía trước. Ngập ngừng giây lát, Tạ Nam quyết định bước vào quán. Hạng Tân Dương đứng dậy vẫy tay gọi, Tạ Nam đi đến ngồi đối diện với anh.
“Em uống gì?”, Hạng Tân Dương ra hiệu gọi nhân viên phục vụ.
“Uống nước chanh thôi, em đang uống thuốc cảm cúm, tốt nhất không uống cà phê.”
“Em bị lạnh à?”, Hạng Tân Dương vội hỏi: “Có nghiêm trọng không? Anh đưa em đến gặp bác sĩ. Còn nữa, em uống thuốc cảm cúm là sẽ ngủ gật, không được lái xe”.
“Phòng trước thôi, tối về nhà em uống thuốc, không sao đâu. Hôm nay anh tìm em có việc gì không?” Hạng Tân Dương nhất thời nghẹn giọng, đương nhiên, anh đâu có lý do gì để tìm cô.
Sáng nay, vội vã vào thang máy, vừa nhìn thấy anh, Tạ Nam đã sững lại. Lát sau, từng người cứ lần lượt đi vào, cô dần gần anh hơn. Đây là lần đầu tiên hai người gần nhau đến thế trong suốt mấy năm qua, khuôn mặt trang điểm nhẹ của cô cứ lớn dần trong mắt anh, xung quanh lúc này đồng loạt biến mất, dường như không kìm được anh giơ tay muốn chạm vào cô. Nhưng, Tạ Nam đã nhanh chóng bước sang bên cạnh.
Hạng Tân Dương nghe cô thầm thì với một cô gái khác, nhìn cô ra khỏi thang máy, cho tới khi thang máy tới lầu trên cùng, mọi người đã ra hết, lại có người bước vào, anh mới nhấn nút vào số tầng mình cần tới.
Anh có hẹn với Tổng giám đốc Tần của công ty Vạn Phong để bàn bạc về việc hợp tác dự án đấu thầu trong tương lai.
Thời gian hợp tác giữa hai bên tương đối dài, trước kia khi gia đình anh gặp biến cố, Tổng giám đốc Tần đã cố gắng hết sức giúp đỡ, mối thâm tình giữa hai nhà càng trở nên sâu nặng hơn. Lúc bàn việc công họ không tránh khỏi hỏi thăm về một số việc riêng gia đình, ông Tần kêu lên: “Cháu về gánh vác cho bố cháu thì tốt quá, vài năm trở lạiđây ông ấy đã quá vất vả, lần trước nhìn thấy ông ấy hom hem mà vẫn cố hết sức làm chủ trì nghi thức khởi công ở ngoại ô, ôi, lòng chú đau xót lắm. Đến tuổi của bọn chú, không phục tùng tuổi tác là không được nữa rồi”.
Hạng Tân Dương cười nói: “So với bố cháu, Tổng giám đốc Tần vẫn còn rất trẻ, chú đang tuổi khỏe mạnh, đâu đã coi là già được ạ”.
Ông Tần lắc đầu nói: “Chú cũng sắp sáu mươi rồi, đứa con gái yêu quý của chú vẫn còn ham chơi lắm, đành phải hy vọng vào đứa cháu Tần Khan tiếp quản, có điều nó vừa mới du học về, chú đành vất vả thêm vài năm nữa rồi mới yên tâm giao công việc cho nó. Tân Dương này, bây giờ cháu đã biết xử lý công việc, cuối cùng bố cháu cũng có thể yên tâm mà tĩnh dưỡng rồi”.
Sau khi cáo từ đi ra, Hạng Tân Dương xuống tầng một, ra khỏi tòa nhà văn phòng, tới mua tờ báo Buổi tối tại một quầy báo ven đường. Giở ra xem, tấm ảnh đó ngay lập tức đập vào mắt khiến anh như nghẹt thở.
Đương nhiên, chỉ nhìn thoáng thôi Hạng Tân Dương cũng dễ dàng nhận ra Tạ Nam.
Đây là khu vực tập trung nhiều tòa nhà văn phòng nhất thành phố này, những tòa nhà cao tầng san sát liền kề nhau, cơn gió lạnh luồn qua khu này sang khu khác, nó cứthổi cho tới khi tâm hồn con người cũng lạnh dần đi. Tờ báo trong tay anh lật phật bay theo gió, bức ảnh chụp Tạ Nam khẽ chấp chới trong mắt.
Nam nữ mặc đồng phục dáng vẻ vội vã qua lại trước mắt, không ai để ý tới sự tĩnh lặng trong một lúc lâu của anh.
Cuối cùng, anh thu tờ báo lại, nghiêng người nhìn lên tòa nhà văn phòng cao bốn mươi hai tầng này, ánh sáng lạnh lẽo trong tiết trời âm u của ngày đông hắt vào những bức tường kính xanh. Anh học chuyên ngành quản lý kinh tế hồi đại học, nhưng gia đình lại làm về xây dựng nên sau khi tốt nghiệp anh cũng theo ngành này. Chỉ nhìn bên ngoài tòa nhà là có thể đoán được kết cấu bên trong, nhưng anh lại không sao biết được Tạ Nam đang ở trong tấm kính nào, ngồi ở vị trí nào, làm việc gì, và sống ra sao.
Anh lại đi vào tòa nhà, nhìn sơ đồ vị trí các công ty, tầng mà Tạ Nam dừng là nơi làm việc của một công ty liên doanh bia, anh tìm số tổng đài, gọi điện nhờ nối máy với số của