Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/879 lượt.
Cô đối xử với người bị thương thế à? – Tên Dương Vũ trợn mắt nhìn cô đang cố gắng thoát ra khỏi cái tay rộng lớn của mình.
- Ai bảo anh cướp bạn gái người ta làm gì?
Khả Vy bĩu môi! Bị đánh là đáng a!
- Ý cô là cái con nhỏ mặt trét cả kí phấn, trên người đầu mùi hôi thối sao?
Nghĩ đến đó, Dương Vũ không khỏi rùng mình, hắn có cảm giác như cái mùi hôi thối ấy vẫn còn bu lấy mình! Tự sà vào hắn rồi lại bảo bị hắn dụ dỗ! Con gái bây giờ thật….
Trái với Dương Vũ, Khả Vy lại còn không khỏi cho hắn thêm một điểm trừ to tướng! “Ăn bậy” như thế, có ngày cũng mang “bệnh”! *nghĩ bậy =- - - =*
Chẳng mấy chốc, cả hai đã về tới nhà của Khả Vy. Trong con hẻm nhỏ, chiếc xe hơi sang trọng, bóng loáng màu trắng đỗ ngay trước cửa nhà cô, choáng hết cả gần con hẻm. Bóng dáng của tên đàn ông đứng thong dong dựa người vào cửa xe, hai tay bỏ vào túi, hệt giống như một chàng hoàng tử trong mơ bước ra từ cổ tích!
Nhưng đối với Khả Vy, đây tuyệt đối không phải là cổ tích!
Chiếc xe cùng bóng dáng ấy, rất quen!!!
Là Ngôn Vũ Kha!!!!
Cuộc gọi lúc nửa đêm!
Sao hắn ta lại ở đây? Sao hắn lại biết nơi cô đang ở? Hắn đến đây để làm gì?
Vô vàn câu hỏi chạy quanh đầu của Khả Vy! Cô có cảm giác như mình đang bị người yêu bắt gian vậy! Điên thật! Cô và Ngôn Vũ Kha hay kể cả Dương Vũ cũng chẳng có quan hệ gì cả!
Đang suy nghĩ vẩn vơ, Ngôn Vũ Kha đã đứng trước mặt cô từ lúc nào, đôi giày da bóng loáng đứng đối diện với mũi giày cao gót của cô! Hắn thô bạo kéo phắt tay của Dương Vũ đang khoác trên vai cô ra, kéo cô đứng về phía bên cạnh mình, gương mặt thâm trầm chẳng biết đang nghĩ gì!
Một chuỗi hành động diễn ra nhanh gọn khiến Khả Vy không khỏi bất ngờ, lọang choạng trên đôi giày cao gót! Trái với vẻ ngạc nhiên của Khả Vy, Dương Vũ vẫn rất bình thản, đứng vững, gương mặt hất hàm về phía Ngôn Vũ Kha.
Mày của Ngôn Vũ Kha khẽ chau lại khi nghe Dương Vũ gọi hai từ “Vy Vy” nghe vô cùng thân thiết. Khả Vy đứng giữa lại ngửi thấy nồng nặc mùi khói súng, đang lúc không biết làm gì thì Ý Như ở phía sau cánh cửa liền thò đầu ra, chẳng hề để ý đến hai tên đang lườm nguýt nhau mà bay ngay đến chỗ Khả Vy tươi cười.
- Cậu về rồi à. Đi mau tí đồ mà làm mình đợi mãi!!!! Ơ… Thầy Ngôn… Dương Vũ….
Nhìn bộ dạng ấp úng của Ý Như, Khả Vy cũng không biết phải giải thích thế nào, liền nhanh trí đẩy qua cho cô bạn một “cục nợ”.
- A. Ý Như, cậu giúp tớ sát trùng vết thương rồi thoa thuốc cho Dương Vũ nhé. – Vừa nói, cô vừa đẩy Dương Vũ về phía Ý Như, mặc cho cả hai đều nhăn mặt, tỏ vẻ không hài lòng!
- Còn cậu? – Ý Như mếu máo, cô thực sự là rất nhát gan a, nhất là đối với người vừa không quen biết, vừa là đại ca ở nơi cô đang học nữa a!
- Một lát nữa mình sẽ vào!
Cánh cửa vừa khép lại, Khả Vy cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Gương mặt xinh đẹp của cô lúc này đối diện với gương mặt thâm trầm của Ngôn Vũ Kha, nhẹ nhàng lên tiếng giải thích.
- Tôi chỉ là gặp anh ta đang…
Lần thứ hai muốn mở miệng giải thích, cũng như lần đầu, cô vẫn chưa nói được mấu chốt của sự việc liền bị chặn lại! Lần thứ nhất là bị tên Khốn Dương Vũ cắt ngang, lần này lại là một cái ôm xiết rất chặt từ Ngôn Vũ Kha.
- Này! Anh…ôm chặt quá, muốn siết chết tôi à… Thả ra!
Khả Vy sau ba phút đứng hình, nhận ra mình và Ngôn Vũ Kha đang đứng ở nơi công cộng, liền cựa quậy lên tiếng. Tên này so với Dương Vũ còn đáng ghét hơn cả! Bởi lẽ cô luôn có cách khước từ Dương Vũ, còn đối với Ngôn Vũ Kha, cô có cảm giác như mình cứ mềm nhũn cả ra, không thể nào chối từ!
Những lần trước cô và hắn là do sơ ý, là do hắn say? Còn lần này, hắn là người chủ động, nhưng căn bản, Khả Vy cũng không có chối từ! Khả Vy cô rốt cuộc là bị cái gì vậy???
Nhưng cô thực rất nhớ vòng tay rộng lớn này, mùi hương nam tính len lỏi vào mũi cô, vòm ngực rắn chắc như ẩn như hiện ra trước mắt…
Không chỉ có cô, Ngôn Vũ Kha cũng đang có hàng loạt những câu hỏi chưa có đáp án! Hắn chỉ biết rằng hắn không thích cô đi cùng người đàn ông khác, không thích người khác khoác vai cô như vậy!
Đến khi ôm cô trong tay, mùi hương từ mái tóc cô xộc thẳng vào mũi, làn da mềm mại, trắng nõn như trẻ em, hắn mới biết mình nhớ cô!
Dạo gần đây hắn thực rất bận, Ngôn thị ở Hàn Quốc đang thiếu nhân lực vì hầu như hắn đã đều động các nhân viên tài ba thay hắn đến Thượng Hải và Bắc Kinh bàn chuyện hợp tác để tranh đấu với Tống thị. Chính vì vậy, hắn không có thời gian để quan tâm đến cô, hơn nữa, hắn tôn trọng cô, chứ với thực lực của hắn, hắn có thể nhanh chóng tìm ra nơi ở của cô.
*Xùy! Cho tác giả cắt ngang giải thích tí nhé, tránh bị mọi người thắc mắc, dành cho những ai đọc qua Mê Hoặc: Ở trên tác giả viết là tranh đấu với Tống thị, nghĩa là lúc này, ở Bắc Kinh, Mễ Bối bị Tống Hạo Thiên “nhường” cho Trương Duẫn, Ngôn Vũ Kha đã về Bắc Kinh để giúp đỡ cho Mễ Bối, đồng thời cũng bị Tống Hạo Thiên gây sức ép cho Ngôn thị. Nên ở chương trước, Khuê có viết là Ngôn Vũ