Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/891 lượt.
ừng tỉnh! Chết tiệt! Nghĩ đến Ngôn Vũ Kha, cô lại cứ đờ cả người ra! Suýt chút nữa thì cô lại bị tên khốn này lợi dụng lần nữa…
- Này! Dương lưu manh! Tôi không sợ anh đây đấy! Anh làm gì bạn tôi vậy hả?
Vốn hai đương sự chưa kịp làm gì thì Ý Như đã nhanh nhẹn cầm ngay cây chổi gần đấy, hung hăng đánh tên Dương Vũ một cái, sau đó lại núp sau lưng Khả Vy hét lớn!?
- Này! Tôi không phải Dương lưu manh! Cái cô này…
- Ya! Anh chính là Dương lưu manh! Mau ra khỏi nhà tôi!
Đối diện với một đứa con gái, tay cầm cây chổi hung dữ đánh đuổi mình, Dương Vũ đành chịu thua từ từ rút lui.
Sau khi tiễn được một cục nợ đi, Ý Như mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó giọng run run mở to mắt hỏi Khả Vy.
- Tớ vừa đuổi được tên Dương Vũ, đại ca số một của trường phải không?
Thấy Khả Vy gật đầu,, Ý Như giọng càng run hơn, ấp úng nói.
- Tớ còn đánh hắn, còn mắng hắn là “Dương lưu manh” phải không?
Biết cô nàng đang suy nghĩ điều gì, Khả Vy liền lên tiếng khẳng định!
- Đúng vậy! Bạn của tớ rất là gan dạ, không còn nhút nhát nữa rồi!
Nhận được một câu nói chắc nịch từ Khả Vy, Ý Như phấn khích hét lớn, sau đó hứng khởi dẫn bạn vào bếp thưởng thức món ăn của mình!
***
- Để hồ sơ ở đó đi. Sếp đi công tác rồi! Chưa rõ chừng nào về…
Anna giọng phách lối, lấy tay chỉ vào bàn của mình, mắt vẫn chăm chú dán vào điện thoại . Chả là có vài hồ sơ đã được giải quyết xong, cô và Ken liền khệ nệ ôm đống hồ sơ này xuống chờ phê duyệt theo lệnh của chị Bảo Tâm. Vốn dĩ công việc này của chị Bảo Tâm nhưng chị ấy lại bảo cứ mỗi lần gặp cái “con tắc kè hoa” ở ngay trước cửa phòng sếp là chị ấy lại ăn không ngon ngủ không yên suốt mấy ngày liền. Thế nên cô và Ken phải đi thay.
- Chả hiểu cô ta đào tạo nhân viên cái kiểu gì mà ai cũng chỉ biết chăm chút vẻ bề ngoài, chả bù cho cô ta mỗi ngày đều có một kiểu tóc, một kiểu trang phục đi làm! – Anna khẽ liếc nhìn Ken, rồi lại nhìn sang Khả Vy liền bĩu môi lên tiếng.
- Cám ơn chị đã qan tâm. Nhưng chị à… hôm nay, chị đánh phấn không được đều lắm đấy!
Nói xong, tên Ken liền lôi Khả Vy đi thẳng, bỏ mặc lại Anna đang tức đỏ mặt ở phía sau. Đôi khi, trai bị bẻ cong cũng rất là thú vị a.
Thế nhưng vui không được lâu, Khả Vy lại nhanh chóng rơi vào trầm tư. Lại thêm một tuần nữa cô không gặp lại Ngôn Vũ Kha, kể từ cái hôm ấy. Ban đầu, cô có chút bực dọc xen lẫn xấu hổ khi để hắn biết chuyện mà cô không bai giờ muốn nhắc đến! Nhưng suy nghĩ lại, hắn cũng là xuất phát từ sự quan tâm cô mà thôi. Ấy vậy mà cô lại nổi giận vô cớ… Mãi đến hôm nay, cô mới biết hắn đi công tác mất rồi!
***
Nửa đêm, chiếc điện thọai đầu giường Khả Vy bỗng reo inh ỏi, bực dọc cầm lấy con điện thoại! Đập vào mắt cô là ba chữ “Ngôn Vũ Kha” nhấp nháy trên màn hình!
Suy nghĩ một hồi, lại nhìn đến đồng hồ giờ này đã gần một giờ sáng, Khả Vy không khỏi nhíu mày, nhưng cũng rất nhanh chóng bắt máy.
- Xin lỗi. Cô có phải là Khả Vy không ạ? Cô có thể đến bar Heaven nằm ở…ngay được không? Ngôn tiên sinh hiện đã say, liên tục gọi tên cô, lại không chịu về, tôi đành mạo muội lấy điện thoại ngài ấy gọi cho cô…
Ngôn Vũ Kha nổi giận!
Bar Heaven là một trong những quán bar có tiếng ở thành phố. Đúng với cái tên của nó, “Heaven” là một thiên đường ăn chơi và trụy lạc. Ánh đàn neon đủ màu hòa cùng tiếng nhạc khiến Khả Vy không khỏi chóng mặt và khó chịu!
Thật kì lạ! Cách đây chưa đến ba tháng, cô còn hòa vào mọi người thâu đêm suốt sáng ở các quán bar hay pub, ấy vậy mà giờ, chúng đối với cô không còn thân quen nữa rồi…
Khả Vy nhanh chóng tìm được Ngôn Vũ Kha lúc này đã gục đầu lên quầy pha phế. Một nhân viên phục vụ trông thấy cô liền bước đến chào hỏi.
- Xin hỏi có phải là Khả Vy tiểu thư? – Nhận được cái gật đầu của Khả Vy, nhân viên phục vụ liền nói tiếp – Ngôn tiên sinh ngài ấy ở đây hơn ba tiếng rồi, cứ liên tục uống, nhất quyết không chịu về. Chúng tôi định bắt taxi giúp ngài ấy, ngài ấy cũng không đồng ý. Bảo chúng tôi không biết cách phục vụ khách…
Khả Vy hét lớn, dùng hết sức để vùng ra nhưng vô ích! Cả một quán bar to lớn như vậy, chẳng ai muốn dính vào rắc rối, họ lấy việc này xem như bình thường, diễn ra như cơm bữa. Tiếng la của Khả Vy bị chèn ép bởi tiếng nhạc dồn dập, vang lên từ DJ . Mãi đến khi ra gần đến cửa, cô mới chợt nhớ đến Ngôn Vũ Kha vẫn còn ở đây, Khả Vy liền hét lớn, không hiểu sao, lúc này, cô dường như chỉ đặt niềm tin vào hắn.
- Ngôn Vũ Kha. Cái tên chết dẫm kia! Mau tỉnh dậy cứu tôi! Ngôn Vũ Kha!!!
Đến lúc Khả Vy tưởng chừng như không còn hy vọng gì nữa, khóe mắt cũng bắt đầu long lanh, ướt đẫm, Khả Vy liền nghe thấy một tiếng “Bốp!” vang lên ngay bên tai. Ngay sau đó là cái tên đang lôi tay cô đi nằm oạch xuống sàn! Nối tiếp sau đó là một tràng âm thanh hỗn độn vang lên, tiếng la hét, tiếng đổ vỡ át cả tiếng nhạc. Lúc này, mọi người đã dừng thảy hết các hoạt động, chỉ chăm chăm vào nhìn hơn chục