Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích
Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/870 lượt.
c Du, khiến cô khẽ rên rỉ một tiếng.
- Đáng ghét! Lần trước đòi hỏi người ta hết lần này đến lần khác. Báo hại người ta mệt muốn chết! – Lạc Du phụng phịu lên tiếng.
- Không thích sao? – Tên đàn ông khẽ cười một cách dâm đãng.
- Đồ đáng ghét! – Lạc Du nũng nịu – Hôm nay em không được khỏe a. Nhưng, em có dẫn đến một người bạn.
Vừa nói Lạc Du vừa đưa mắt nhìn về phíc Khả Vy vẫn say mê trên sàn nhảy, ánh mắt tên đàn ông cũng dán về phía Khả Vy, trong lòng liền rạo rực. Dưới ánh đèn đủ màu, Khả Vy với gương mặt xinh đẹp, đôi mắt sắc sảo, mê hoặc, từng đường cong gợi cảm, quyến rũ thật đúng là khiến bao người say mê.
- Hơi khó thu phục, n
hưng đảm bảo làm anh hài lòng. – Lạc Du thêm vào.
- Em sắp xếp đi, chỗ cũ. Anh nhất định sẽ thưởng cho em. – Tên đàn ông mập mạp luyến tiếc rời mắt khỏi Khả Vy, quay sang hôn má Lạc Du, thì thầm vài câu xong liền bỏ đi.
Chỉ chờ có thế, Lạc Du liền bảo đám bạn của mình thực hiện kế hoạch. Một trong số đó e dè.
- Làm vậy ổn không? Lộ ra, thì cả đám có mà chết. Ông của cô ta giàu có thế kia!
- Câm đi! Không ai hé miệng thì làm sao mà lộ! Cứ đổ lỗi là do cô ta uống say thôi. Hơn nữa chỉ là dạy dỗ cho cô ta bớt kiêu căng…
***
Trong một căn phòng xa lạ, Khả Vy bị trói chặt hai tay ra phía sau, cả người nằm trên chiếc giường êm ái.
Thức tỉnh với cái đầu đau như búa bổ, Khả Vy không khỏi nhíu mày. Đến khi nhận ra mình đang ở trong một căn phòng xa lạ, hai tay bị trói chặt, Khả Vy mới dần lấy lại được ý thức!
Cô chỉ nhớ mình vốn rời sàn nhảy, song muốn cầm túi xách rời khỏi liền bị ai đó chụp thuốc mê từ phía sau. Trước khi ngất đi, cô vẫn còn nghe thấy giọng nói của Lạc Du ra lệnh cả đám đi cửa sau.
Chết tiệt! Là cô quá sơ ý rồi. Vốn chỉ là giả vờ hăng say trên sàn nhảy để có thể thoải mái quan sát xung quanh. Cô hơi e ngại nếu như ở nơi này còn có người của Lạc Du, chưa kịp cảm thấy may mắn thì cô đã không chút phòng bị để rồi bị trói ở đây!
Đang mải suy nghĩ, Khả Vy liền bị giật mình bởi tiếng mở cửa vang lên, rất nhanh sau đó cũng liền đóng lại. Trước mặt cô, một tên đàn ông mập mạp, gương mặt đã có vài nếp nhăn đang giương mắt hau háu nhìn cô, một ánh mắt khiến Khả Vy không tự chủ được mà khó chịu rùng mình một cái. Nhận thấy tên đàn ông đang tiến về phía mình, Khả Vy hơi sợ hãi nhưng vẫn kiên cường gấp gáp ra lệnh.
- Đừng lại đây! Ông là ai? Tránh xa tôi ra!
- Ngoan nào! Rất nhanh sẽ liền cảm thấy thích!
Tên đàn ông vừa lên tiếng, đôi mắt híp lại nhìn chằm chằm Khả Vy, tay cũng nhanh chóng cởi quần áo của chính mình và tiến lại gần giường.
- Tránh ra! Mau cởi trói cho tôi! Tôi…tôi sẽ xem như chưa có gì xảy ra! Nếu không,…nhất định ông của tôi sẽ không tha cho ông! – Khả Vy lớn tiếng hăm dọa, cả người cũng sợ hãi lùi về sau, nhưng hết đường rồi! Lưng cô đã chạm vào thành giường! Cô đã không còn đường lui!
Mặc kệ lời đe dọa của cô, tên đàn ông ấy vẫn ngang nhiên tiến đến, một tay thô bạo túm lấy cô kéo lại gần mình.
- A… Thả ra… Thả ra!
Với hai tay đã bị trói chặt ra phía sau, kèm thêm sự chênh lệch sức lực giữa đàn ông và phụ nữ, Khả Vy rất nhanh liền bị khống chế, chỉ biết vô lực giãy dụa, la hét. Tên đàn ông hung hăng chà xát môi mình lên môi cô, đôi tay cũng vuốt ve loạn xạ trên cơ thể cô. Khả Vy liền rất nhanh cắn mạnh vào miệng tên đàn ông khiến hắn chảy máu. Trái lại, tên đàn ông mập mạp này cũng không hề kém cạnh mà cắn lại Khả Vy, khiến môi cô vừa sưng vừa rách một đường nhỏ, khắp miệng ngập tràn mùi máu tanh.
Đau, Khả Vy theo phản xạ liền chống cự, đôi chân dài đá vào bụng tên khốn trước mặt một cái. Do không có sự chuẩn bị, tên đàn ông ấy lãnh đủ, đau đớn, tức giận liền ngừng nụ hôn mà Khả Vy cho là kinh tởm lại, thô bạo giơ tát Khả Vy một cái! Cái tát thô bạo giáng xuống, khiến Khả Vy dường như không chịu nổi, cả người vô lực nằm trên giường, khóe môi ngày lại càng rỉ máu nhiều hơn!
Xoạt!
Một âm thanh vang lên vô cùng dứt khoát, khiến Khả Vy không khỏi giật mình sợ hãi. Chiếc váy trên người cô đã bị xé! Cả cơ thể trắng ngần với những đường cong dần lộ ra. Tên đàn ông lao vào như kẻ đói khát, vừa hôn vừa sờ soạng khắp nơi trên người cô.
Lần đầu tiên cô thấy bản thân vừa sợ hãi vừa hối hận! Sợ vì cô biết chuyện gì sắp xảy đến với mình! Hối hận vì đã không nghe lời khuyên của Ý Như. Nhưng cô tuyệt nhiên không khóc!
Đột nhiên lúc này, người duy nhất cô nghĩ đến lại là Ngôn Vũ Kha! Chỉ là nghĩ đến mà thôi… Khả Vy không dám hy vọng hắn sẽ xuất hiện để cứu mình… Bởi lẽ, hai năm qua, dù có nhớ nhung đến mấy, Khả Vy cũng không dám hy vọng bất cứ điều gì cả… Cô sợ, mình lại phải thất vọng!
Lúc Khả Vy buông xuôi, cũng thôi giãy dụa, đôi môi đỏ chỉ biết dùng răng cắn chặt, cả đôi mắt cũng nhắm lại thì một tiếng đoàng vang lên, kèm theo đó là tiếng kêu đầy sự đau đớn của tên đàn ông!
Đoàng! Lại một tiếng nữa vang lên, hai viên đạn ghim sâu vào hai cánh tay của tên đàn ông mập mạp! Hắn kêu lên thất thanh, gương mặt lộ rõ sự đau đớn! Nhận thấy sức nặng đè lên người đã mất, Khả Vy liền mở mắt ra,