Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/868 lượt.
rịnh đây mà…
Một giọng nam đầy cợt nhả vang lên. Sau giọng nói ấy, là một tràng cười hả hê, có cả tiếng con gái lẫn con trai!
- Chào bạn cũ! Nhớ tớ chứ?
Lạc Du đưa hai ngón tay thành chữ V, mặt hơi vênh lên, chả có chút thiện ý, hay đại loại như sự phấn khích, vui vẻ mà bạn bè lâu ngày gặp lại! Cũng có thể là do Khả Vy đã biết hết tất cả các bộ mặt giả tạo này nên nọ làm gì, cô cũng đều cho là giả tạo!
Đôi mắt đen của Khả Vy lướt một dọc đám người, phía sau họ là con mui trần màu đen, sáng bóng! Vẫn là một lũ ăn bám!
- Đã là cũ, thì không cần phải nhớ! – Khả Vy khẽ nhếch miệng!
- Vậy sao? Vậy đi ôn lại chuyện xưa chút đi! Hay là Trịnh tiểu thư đây, không có đủ khả năng! – Vừa nói, Lạc Du vừa đánh mắt nhìn về phía Ý Như với trang phục, đầu tóc vô cùng đơn giản, không hề xài bất cứ hàng hiệu nào. Ý Như bị nhìn chằm chằm, liền lui về phía sau Khả Vy mà đứng! – Không phải là thê thảm đến mức phải đi kiếm những kẻ cùng “đẳng cấp” để làm bạn chứ?
Lạc Du vừa nói xong cả đám liền cười rộ lên, rõ ý chế nhạo! Cô vốn chưa lên tiếng phản bác, Ý Như ở sau cô đã mạnh dạn lên tiếng, bộ dạng quật cường, tay đã nắm chặt lại lộ rõ sự quyết tâm không để bị người khác chà đạp!
- Tôi vẫn rất tự hào hơn những kẻ chỉ biết ăm bám, chưa làm ra tiền, chỉ biết lêu lổng và tiêu tiền như mấy người!
- Mày nói gì?
Lạc Du tức giận, vốn định đưa tay lên tát Ý Như thì đã bị Khả Vy chặn lại!
- Sao? Trịnh Khả Vy, “hết thời” rồi à? Từ bao giờ lại giao du với loại này? Hay là đến cả một buổi đi chơi, cũng không có khả năng chi trả?
Lạc Du bị chặn lại, cái miệng đỏ chót lại tiếp tục không yên, gương mặt được trang điểm kĩ càng hằn rõ sự tức giận!
Khả Vy vốn trước giờ luôn nhạy cảm với những lời thách thức! Nhìn lại đám Lạc Du, cả gái lẫn trai cũng gần mười người, cô không đi, họ cũng sẽ chẳng để yên, không khéo lại liên lụy tới Ý Như!
- Đi thì đi! – Khả Vy đáp chắc nịch!
- Đừng mà… Tụi nó không có tốt đẹp gì đâu… – Ý Như nói nhỏ vào tai cô, gương mặt đầy sự lo lắng!
- Cậu về trước đi! Tớ sẽ phòng bị bằng cách nhắn địa chỉ cho cậu! Nếu sau hai tiếng từ lúc tớ nhắn địa chỉ, tớ vẫn chưa liên lạc cho cậu bất kì lần nào! Khi ấy cậu cứ tới nhà tớ nhờ ông…
Khả Vy dặn dò một cách kĩ càng! Từ lúc bước vào làm ăn, cô đã học được cách tính đường lui cho bản thân! Chỉ là cô quá tin tưởng Ý Như mà quên mất rằng, Ý Như có thể nói và nghe tiếng Trung, nhưng về nhận dạng con chữ, Ý Như rất mù mờ! Bởi lẽ, trước đến nay, cô đã sống ở Hàn, khi đăng kí học ngọai ngữ, môn cô chọn lại là tiếng Anh và Pháp chứ không phải tiếng Trung! Mà quá bar cô đến, tên của nó lại là tiếng Trung chứ không phải là những bar hay pub có tên tiếng Anh như mọi khi!
Trong bar, ánh đèn đủ màu liên tục nhấp nhóe theo điệu nhạc từ DJ. Khả Vy vốn từ lâu không hề bước chân vào những nơi như thế này, nhưng cái tính khí trẻ con đã ăn sâu vào máu, cô thản nhiên nốc hết ly rượu này đến ly rượu khác vào miệng trước sự thách thức của mọi người. Bởi lẽ, cô đã quá ỷ lại vào Ý Như! Cô tin chắc, nếu mình có gặp vấn đề gì, Ý Như vẫn biết được nơi cô đang ở. Nhưng cô nào hay, Ý Như không hề hiểu tin nhắn mà cô gửi đến! Chẳng mấy chốc, thứ chất lỏng sóng sánh ngày càng được Khả Vy uống hết ly này đến ly khác, đôi mắt đen đã bắt đầu nheo lại, cái tính ngang ngạnh, ương bướng lại như tăng gấp bội!
- Con nhỏ hình như giờ đã không bị gò ép chuyện tiền nong nữa rồi! Tiếc thật, giờ mà còn thân với nó, thế nào mà chả được ăn chơi thả ga không tốn một đồng. – một tên con trai trong đám Lạc Du tiếc nuối lên tiếng.
- Thích sao? Thế thì đi mà cúi đầu xin lỗi nó đi! – Lạc Du nốc cạn một ly rượu, gương mặt được trang điểm kĩ lưỡng hơi ửng đỏ vì tức giận, đôi mắt đầy sự căm ghét hướng về Khả Vy trên sàn nhảy.
Từ hồi còn đi học, cô đã luôn bị đem ra so sánh với Khả Vy. Cô tuyệt đối tự tin với bản thân mình, về ngoại hình lẫn gia thế. Ấy vậy mà đứng cạnh Khả Vy, cô vẫn luôn bị cho là kém cạnh. Chính vì lẽ đó, cô mới kết thân với Khả Vy , là người bạn duy nhất của Khả Vy. Có thế, cô mới có thể trở thành tâm điểm của mọi người như Khả Vy, nhưng sự ganh ghét của cô dành cho Khả Vy chưa bao giờ thuyên giảm.
- Nhìn mặt nó kìa, kênh kiệu! – Lạc Du lên tiếng.
- Trước giờ cô ta luôn kênh kiệu mà! – Một tên con trai chen vào.
- Trước khác! Nó chính là đang khi dễ mình! Mẹ kiếp! Sao ông nó không quăng nó ra đường như hồi trước ấy!
Lạc Du tức giận chửi thề một tiếng. Đôi mắt được kẻ sắc sảo bỗng dưng lóe sáng khi nhìn thấy một tên đàn ông dáng người mập mạp vừa từ bước vào, theo sau ông ta là vài tên đàn ông to con, xăm trổ đầy mình.
Thấy ông ta, Lạc Du liền đon đả bước tới, dùng chất giọng ngọt ngào nhất có thể lên tiếng.
- Tiên sinh, còn nhớ em chứ? – Lạc Du nhẹ nhàng lên tiếng, thân hình như con rắn quấn chặt lấy tên đàn ông mập mạp, cố tình chà sát bộ ngực căng tròn vào cánh tay tên đàn ông đó.
Đương nhiên, đàn ông đến đây là để mua vui, hắn ta cũng rất vui vẻ đáp lại mỹ nhân trong lòng mình, bàn tay thô to sỗ sàng xoa xoa cặp mông đẫy đà của Lạ