Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/865 lượt.
Khả Vy ở trước mặt cô đây, không chỉ có vẻ ngoài thay đổi, Khả Vy trông còn sắc sảo và xinh đẹp hơn so với lần gặp trong hôn lễ.
Một năm qua, mối quan hệ của Ngôn Vũ Kha và Tống Hạo Thiên được cải thiện không ít! Nhờ đó mà cô cũng có dịp trò chuyện với Ngôn Vũ Kha nhiều hơn! Khi cô biết Khả Vy bỏ đi ngay trong hôn lễ của cô àm không lí do, rồi cả việc Ngôn Vũ Kha chưa bao giờ nói về cô cho Khả Vy biết, trong khi trước đây, tin đồn lại dấy lên không ít, Mễ Bối có thể lờ mờ đoán ra, nguyên nhân là do cô! Nhưng toàn bộ là suy đoán của cô, cô không dám khẳng định, cũng như không hề nói cho Ngôn Vũ Kha suy nghĩ của mình! Chỉ là không ngờ, hôm nay Tống Hạo Thiên dẫn cô đến Thượng Hải tham gia một buổi tiệc lớn diễn ra hằng năm, không ngờ lại gặp được Khả Vy lang thang trên phố!
- Khả Vy, à không…Trịnh tiểu thư, một năm qua, cô sống thế nào? Vũ Kha đã đi kiếm cô rất nhiều…
- Tôi vẫn tốt! Tống phu nhân vào vấn đề chính đi .
Không khí lại tiếp tục rơi vào trầm lắng! Không trốn chạy nữa ư? Cô vừa mới làm đấy thôi! Gạt bỏ những chuyện trước đây sao? Cô chưa bao giờ quên được cả! Khả Vy cô là người không có can đảm! Khẽ thở dài, Khả Vy đưa mắt nhìn sang bên kia đường, nơi chiếc xe hơi màu đen đang chễm chệ ở đó…
- Anh ta, đến đón cô! Tôi cũng có việc, hẹn gặp lại!
***
Tạm biệt Mễ Bối, cô mệt mỏi trở về Trịnh gia. Mở cửa cho cô, vị quản gia đứng tuổi vô cùng ngạc nhiên, miệng cứ ấp úng!
- Tiểu thư!
- Cháu mới về! Bảo với ông giúp cháu có gì mai nói!
- Nhưng tiểu thư…
- Cháu về phòng trước!
Liên tục ngắt lời vị quán gia, Khả Vy vừa nói vừa nhanh chân bước vào mà không hề hay biết trong khuôn viên, một chiếc xe hơi màu trắng đang đỗ ở đó! Đi tới phòng khách Khả Vy vốn định về thẳng phòng nhưng lại nhận ra sự khác lạ là hôm nay mọi người dường như rất im ắng nhưng cô lại có cảm giác vô số cặp mắt đang nhìn mình!
Ở bộ bàn ghế đắt tiền đặt giữa phòng khác, ông cô đang ung dung uống trà! Phía đối diện, là Ngôn Vũ Kha trong bộ âu phục quen thuộc!
- Về đến nhà, cả một câu chào hỏi cũng không có! – Ông không hề kiêng dè người khác mà trách mắng cô thẳng thừn!
- Thưa ông cháu mới về! – Khả Vy bực dọc hét to, vang vọng khắp cả căn phòng khi đôi mắt đen vô tình liếc qua Ngôn Vũ Kha đang ngồi một bên nén cười!
Ở nhà cô còn dám cười chê cô!
- Công việc bên đó, muốn về là về sao? Lại còn cả chuyện của Dương Lâm! Giải quyết thế nào mà đã lo về?
- Xong cả rồi ạ!
- Xong? Nhưng hình như đâu phải cháu làm? Đừng xem ông lão này mắt mờ tai yếu mà qua mặt!
Ông khẽ liếc đôi mắt ti hí của mình về phía Khả Vy khiến ô hơi chột dạ! Là cô nhận vơ, trả lời bừa! Là Ngôn Vũ Kha thay cô làm!
- Ông à, muốn dậy dỗ con cháu, thì cũng phải đợi khách ra về, đóng cửa mà dạy dỗ chứ? – Khả Vy cười giã lã.
- Ta không ngại, chàng trai trẻ họ Ngôn đây cũng không ngại, cháu ngại sao?
- Cháu không biết đâu! Ông không đuổi hắn ta về, cháu sẽ ở lì trong phòng!
Hết cách, Khả Vy đành ăn vạ, chơi bài cùn là giãy nãy xong chạy biến về phòng! Ở đó lâu, cô chỉ làm mình thêm xấu hổ! Tên khốn đó dám đến nhà cô, nhất định là đã mách lẻo gì đó! Ông vốn vài tháng trước còn bênh vực, bảo với cô: “Tình yêu không là gì cả!” mà giờ lại bênh hắn, trước mặt hắn làm cô xấu hổ!
Chết tiệt!
Trở về phòng, cô thả phịch người xuống chiếc giường êm ái, quen thuộc, đầu óc lại bắt đầu nghĩ về cuộc trò chuyện giữa cô và Mễ Bối lúc chiều! Cô tự hỏi, liệu bản thân cô có đủ mạnh mẽ để thôi trốn chạy nữa hay không? Phần khác, cô lại thầm ghenn tị với Mễ Bối! Ghen tị với sự mãnh mẽ của cô ấy, ghen tị với hạnh phúc mà cô ấy đang có được!
Đang suy nghĩ vẩn vơ, Khả Vy không hề hay biết Ngôn Vũ Kha đã vào phòng của mình từ lúc nào! Chỉ khi giọng nói từ tốn của hắn vang lên, Khả Vy mới chợt sực tỉnh!
- Không nghĩ là đại tiểu thư như em lại có cái kiểu một cuốn tập, “hỗn hợp” nhiêu môn học như vậy! Đã thế chép vài câu lại bỏ sang trang mới! Em thật đúng là phí phạm! – Ngôn Vũ Kha vừa nói, vừa tặc lưỡi, trên tay là cuốn vở của cô!
- Đó là chuyện đã xưa rồi! Mà này…ai cho anh vào phòng tôi? Ai cho anh tự tiện động vào đồ đạc của tôi!
Khả Vy lười nhác, vẩn cứ nằm ì trên giường nhưng cái miệng nhỏ thì lại hoạt động liên tục!
- Sao lại gọi là tự tiện? Chỉ là xem xem quá khứ của em khi chưa có anh “huy hoàng” cỡ nào!
Biết rõ Ngôn Vũ Kha là đang châm chọc mình, Khả Vy bực dọc ném cái gối bên cạnh vào người hắn! Chỉ với vài động tác gọn lẹ, Ngôn Vũ Kha đã tránh khỏi cái gối đang lao đến mình!
- Mời anh đi cho! Nơi này không hoan nghênh anh!
- Có ông của em hoan nghênh là được rồi! – Ngôn Vũ Kha vẫn duy trì sự dịu dàng vốn có, không hề tức giận bởi cái tính khí trẻ con của Khả Vy.
- Vậy thì anh đi mà tìm ông của tôi mà nói chuyện! Tôi không rãnh tiếp anh!
- Em rốt cuộc muốn như vậy đến bao giờ? – Ngôn Vũ Kha đột ngột trầm giọng, gương mặt tuấn tú cũng b