Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Gia Tương Phùng

Oan Gia Tương Phùng

Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341731

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.

hắc cậu còn hiểu rõ Chân Lãng hơn tớ, đúng không?”
Hiểu rõ? Đúng là cô hiểu rõ thật, nhưng cái gã Chân Lãng đó mà có nhược điểm sao?
“Cậu nói xem, tớ đánh ngất hắn ta rồi trói lại, có được không nhỉ? Dù sao ngày mai mẹ tớ cũng đi rồi.” Giả Thược đột nhiên nảy ra một ý tưởng không thực tế cho lắm.
“Vậy nếu cậu xem mặt không thành công, mỗi lần đều phải đánh ngất anh ta à?” Phương Thanh Quỳ cười phì một tiếng, tỏ rõ xem thường.
Cũng đúng, vậy nên làm thế nào bây giờ?
Vỗ nhẹ lên cánh tay đang ôm chặt, không chịu buông của Giả Thược, Phương Thanh Quỳ trầm ngâm nói: “Cậu đối phó với tớ thế nào thì hãy đối phó với anh ta như thế, chắc là không sai đâu.”
Đối phó với Thanh Thanh thế nào thì đối phó với hắn như thế ư?
Chẳng lẽ…
Ngó lại động tác của mình lúc này, khuôn mặt Giả Thược bắt đầu trở nên méo mó: “Cậu… cậu định bảo tớ ôm lấy Chân Lãng rồi ấy ấy thế này đấy hả?”
“Cứ thử xem sao!” Phương Thanh Quỳ gỡ tay Giả Thược ra, đứng dậy: “Lấy lòng anh ta một chút dù sao cũng không phải là chuyện xấu.”
Bảo… bảo cô đi lấy lòng Chân Lãng ư?
Đây thật đúng là một tiếng sấm nổ giữa trời quang!
Mà tồi tệ hơn, sau khi tiễn đưa hoàng thái hậu trở về, chuẩn bị quay lại cái ổ chó kia, cô đã nhận được tin từ chủ nhà, thông báo rằng căn nhà tồi tàn, rách nát mà cô đã ở suốt hai năm sắp bị dỡ bỏ.
Chỉ sau một đêm, cô đã trở thành một người vô gia cư đáng thương.
Ở cùng với Phương Thanh Quỳ ư? Hình như người ta đang sống với cả ông bà, cha mẹ đấy ạ!
Vậy…
Đứng ngoài cửa của khu nhà ở cao cấp, sau khi do dự một chút, cô liền bước thẳng vào trong. Dù sao thì cũng ở lâu như vậy rồi, ở thêm một thời gian nữa chắc cũng không sao nhỉ?






“Đàn ông là loại động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, anh không suy nghĩ bằng nửa thân dưới, vậy anh không phải là đàn ông.”
[Trích lời Giả Thược'>
Khi Chân Lãng mở cửa bước vào nhà, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là nụ cười cứng ngắc, hàm răng trắng bóc hiện ra dưới ánh đèn, kèm theo đó là nét mặt cứng đơ như tượng gỗ, “Mặt cô bị bôi keo đấy à?” Chân Lãng đưa mắt nhìn cô nàng trước mặt từ trên xuống dưới một lượt, đưa tay đóng cửa.
Chiếc cặp trong tay anh lập tức bị người ta giằng lấy, động tác thô lỗ đó thiếu chút nữa còn kéo anh ngã. Giả Thược xách chiếc cặp, nhìn anh bằng vẻ mặt khúm núm, kết hợp với cặp mắt to sáng long lanh, nhìn thế nào cũng thấy giống một con cún đang đòi ăn.
Chân Lãng cúi đầu nhìn mình rồi lại nhìn Giả Thược: “Cô muốn nói gì đây?”
Sao cặp mắt hắn ta sắc bén thế nhỉ? Còn nhìn nữa, còn nhìn nữa thì cô sẽ không làm bộ tiếp được mất.
“Được rồi, tạm thời tôi không muốn đấu đá với anh, chúng ta hoà giải được không?” Cô hơi bĩu môi, giọng nói nhỏ vô cùng.
Chân Lãng không nói gì, lẳng lặng nhìn Giả Thược, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
“Anh có ăn cơm không đây?” Giả Thược trừng mắt, nhưng khi gặp phải ánh mắt của Chân Lãng, cô lại cúi gằm mặt: “Tôi đói quá rồi.”
Chân Lãng không có vẻ gì là muốn mở cửa ra ngoài ăn cơm, ngược lại còn chậm rãi bước vào phòng. Giả Thược đáng thương đành đi theo anh ta, chờ đợi lời phán quyết cuối cùng.
“Ùng ục…” Bụng cô bắt đầu biểu tình, lần này thì đúng là chẳng thể lừa được ai, cô quả thực đói lắm rồi.
Giả Thược đưa tay gãi đầu, ánh mắt chưa từng rời khỏi Chân Lãng.
Chân Lãng cởi chiếc áo khoác ngoài, sau đó lại chậm rãi cởi cúc áo sơ mi, nhìn bộ dạng này, xem ra anh ta không định ra ngoài rồi.
Giả Thược hậm hực vớ lấy một quả táo, đưa lên miệng cắn rộp một miếng.
“Ai muốn giải hoà ấy nhỉ, qua đây giúp đỡ chút nào!” Chân Lãng đã xắn tay áo tới tận khuỷu tay, đứng ngoài cửa bếp vẫy vẫy tay. “Nếu biểu hiện tốt thì tôi sẽ suy nghĩ một chút.”
Cô nàng đang gặm táo chạy vụt tới trước mặt Chân Lãng, cắn thêm một tiếng thật to, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi nhìn động tác nhặt rau của anh: “Không phải là anh muốn nấu cơm đấy chứ?”
Hắn ta muốn đổi nhà mới ư, hay muốn thay hết các đồ đạc trong nhà? Chẳng lẽ hắn cố tình để cô làm cháy nhà, sau đó bắt cô đền tiền?
Đáp lại cô là một củ khoai tây và một cái dao nạo được vứt tới: “Hôm nay cuối tuần nên kẹt xe, các cửa tiệm bên ngoài đều đã chật cứng. Nếu cô muốn ra ngoài ăn, trong vòng một giờ chắc chắn là không thể ăn được gì đâu, ăn ở nhà còn nhanh hơn.”
Chỉ cần có cái ăn, chuyện gì cũng có thể thương lượng được.
Giả Thược vui vẻ tập trung nạo khoai tây. Thế rồi, lấy thùng rác làm trung tâm, những mảnh vỏ khoai tây bắt đầu bắn tung toé, khu vực có bán kính một mét quanh thùng rác không chỗ nào là không có vỏ khoai tây.
Cầm củ khoai tây đã được gọt bằng hai tay và đưa tới trước mặt Chân Lãng, trên mặt Giả Thược là nụ cười vô cùng rạng rỡ: “Thế này được chưa?”
Đáp lại lời cô là một củ khoai tây khác, sắc mặt Chân Lãng vẫn bình tĩnh như thường, không thể nhìn ra suy nghĩ của anh.
“Vừa rồi sao anh không nói gì?” Cô lầm bầm hỏi.
“Tôi không ngờ sau khi qua tay cô, một củ khoai tây to bự lại có thể trở nên nhỏ nhắn, xinh xắn như vậy, đành làm thê


XtGem Forum catalog