Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
>Cô và Chân Lãng đều không còn là những đứa trẻ, không thể tùy tiện ức hiếp và trêu chọc nhau rồi về mách cha mách mẹ như hồi còn thơ dại. Tuy cô không biết Chân Lãng đã nói gì nhưng lại biết rõ hai người bọn họ chia tay là do cô. Rất ghét Chân Lãng, nhưng cô chưa bao giờ muốn làm người khác tổn thương, càng chưa bao giờ muốn chia rẽ tình cảm của người khác.
Khi cô vừa hạ quyết tâm, chuẩn bị đi tìm Bạch Vi để nói rõ đầu đuôi sự việc, lại bất ngờ nhận được tin Bạch Vi đã nghỉ học để đi nước ngoài. Bắt đầu từ ngày đó, Chân Lãng không có thêm người bạn gái nào khác, đối với mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều chỉ khách sáo và làm ngơ.
Thế rồi cô bèn đi tìm Chân Lãng, tỏ ý rằng mình không nên chủ động gây chuyện như vậy, nếu Chân Lãng có điều gì cần cô đền bù, cô sẽ cố gắng hết sức thực hiện. Nhưng Chân Lãng cứ lặng im, không chịu đưa ra yêu cầu gì hết, và rồi chuyện này dần lắng xuống trong trái tim hai người. Ba năm nay, Giả Thược luôn cố gắng né tránh đối phương, thỉnh thoảng có bị đôi ba câu nói của đối phương làm cho tức giận, cô cũng sẽ dùng biện pháp khác để trút, nhưng sự căm hờn trong lòng lại lớn dần lên.
Hôm nay, Chân Lãng rốt cuộc đã chịu đưa ra yêu cầu, và cô sẽ không còn nợ nần gì hắn ta nữa, cũng không cần phải cố gắng chịu đựng những lời mỉa mai cay nghiệt của hắn ta. Từ nay cô sẽ không còn phải cảm thấy áy náy với hắn ta nữa, lại càng không cần phải kìm nén cơn giận trong lòng, có thể thoải mái ra tay khi cần thiết.
Có điều...
Tại sao Chân Lãng lại đưa ra yêu cầu như vậy nhỉ? Chẳng lẽ hắn thật sự muốn đi theo cô mỗi lần cô xem mặt, sau đó thì ngầm phá hoại để trả thù việc năm đó cô khiến hắn mất bạn gái?
Trong mắt Giả Thược bừng lên ánh sáng rực rỡ của sự hiếu chiến, cô muốn xem xem liệu Chân Lãng có bản lĩnh để phá hoại mọi chuyện đến cùng hay không!
Giả Thược bước ra từ trong chiếc xe của Chân Lãng, ngước mắt nhìn tấm biển hiệu trên đỉnh đầu, đột nhiên nhớ ra mới hai ngày trước, mình vừa gây rối ở đây một trận.
Con người thường có thói quen, ở lâu tại một nơi nào đó rồi chắc chắn sẽ nảy sinh chút cảm tình, và khi đã nhận định một điều gì đó, người ta cũng ngại thay đổi. Cho nên khi trung tâm môi giới hôn nhân gọi điện tới hỏi cô xem gặp mặt ở đâu thì tiện, cô chẳng nghĩ ngợi gì đã nói ngay địa chỉ này, vẫn là quán cà phê gần tiệm chụp hình của cô nhất.
Giả Thược hít một hơi thật sâu, rồi bước vào trong quán cà phê với vẻ hết sức bình tĩnh.
“Cô Giả, lại đến xem mặt sao?” Câu chào có ý trêu chọc của cô nhân viên phục vụ khiến cô có chút xấu hổ.
“Ặc…” Nụ cười trên mặt cô thiếu chút nữa thì rụng xuống. “Thay tôi xin lỗi ông chủ của các cô về chuyện lần trước!”
Cô nhân viên phục vụ cười nói: “Ông chủ của chúng tôi đã nói rồi, vô cùng hoan nghênh cô tới đây. Dù sao chỗ chúng tôi cũng đang muốn sửa sang cho mới lại một chút. Nếu cô muốn ra tay thì xin đừng ngại, tiền chúng tôi sẽ tới Hướng Dương Vàng lấy.”
Tính khí nóng nảy của cô chẳng lẽ đã nổi tiếng đến mức mọi người quanh đây đều biết rồi sao?
Giả Thược hơi nhếch miệng để lộ một nụ cười quái dị, rồi ghé sát đến bên tai cô nhân viên phục vụ, khẽ nói: “Giúp tôi hỏi ông chủ của các cô xem phòng làm việc của ông ấy có cần làm mới lại không?”
Nét mặt cô nhân viên phục vụ trở nên cứng đơ, bất giác lùi lại mấy bước, gượng cười hai tiếng, bỏ lại một cốc nước rồi chạy đi mất tăm.
Nói ra thì Giả Thược và bọn họ cũng có thể coi là quen biết, bởi vì cô rất thích món bò bít tết và bánh chẻo nhân tôm ở đây, tuy chưa từng trêu đùa nhau như hôm nay, nhưng tốt xấu gì cũng tính là quen mặt.
Mà sự tích của Giả Thược cũng đã trở thành giai thoại kinh điển trong quán cà phê này. Cô có một vẻ ngoài hết sức điển trai, sau khi trang điểm thì lại cực kỳ xinh đẹp, kỹ thuật đánh nhau càng nổi tiếng khắp khu phố, trên đầu là vô số vầng hào quang rực rỡ, khiến biết bao người ca tụng.
Hiệp khách thiếu niên là cô, mỹ nữ quyến rũ cũng là cô, khi hiệp khách và mỹ nữ cùng là một người, tin đồn lá cải trên thế gian này sẽ thể hiện ngay sức hấp dẫn của nó, Giả Thược muốn không nổi tiếng cũng không được.
Cầm cốc nước lên uống, Giả Thược phát hiện không chỉ là người hẹn với mình chưa đến, ngay cả cái gã Chân Lãng vừa đi đỗ xe cũng không thấy vào đây.
Không vào là tốt nhất!
Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay một chút, đã đến giờ hẹn rồi nhưng vẫn chưa thấy người nào đến. Giả Thược cũng không có ý chờ đợi, liền đứng dậy, chuẩn bị ra về.
Vừa mới đứng lên, một cô nhân viên phục vụ đã bưng chiếc khay đi tới, đặt xuống một cốc trà sữa bá tước kiểu Anh thơm lừng.
Giả Thược ngẩng đầu hỏi bằng ánh mắt, cô nhân viên phục vụ hiểu ý, chỉ tay về góc xa: “Anh bên kia mời cô.”
Nhìn theo hướng đó, chỉ thấy có một anh chàng đẹp trai đang nâng cốc cà phê trong tay lên lắc nhẹ, gật đầu, mỉm cười.
Giả Thược không nghiên cứu gì về hàng hiệu, nhưng cái thứ mà người ta gọi là khí chất thì lại không thể giấu được. Ngồi trong quán cà phê hàng đầu thành phố này, không trở nên vừa nhà quê vừa kệch cỡm bởi sự bố trí tinh tế ở nơi đây đã là không