XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Gia Tương Phùng

Oan Gia Tương Phùng

Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

ràn trề sức sống đó lại cầm một quả táo lên, đưa tới trước mặt Chân Lãng: “Bồn tắm tôi đã rửa sạch rồi, vẫn có thể dùng được đấy, anh ăn táo trước đã nhé? Có cần tôi gọt giúp không?”
Lần này có người đã nhanh tay hơn, cầm ngay lấy con dao gọt hoa quả: “Để tự tôi gọt!”
“Vậy tôi đi múc chè cho anh nhé!”
Chân Lãng tắm rửa xong xuôi, từ trong phòng tắm bước ra thì Giả Thược liền bưng ngay một bát chè đến, hấp háy đôi mắt to tròn vẻ lấy lòng, trông hệt một chú cún đáng yêu: “Chè nguội rồi đấy, anh uống đi!”
Chân Lãng đưa tay đón lấy bát chè, cảm thấy chè trong bát còn âm ấm, rất thích hợp để uống. Trong ánh mắt tràn ngập vẻ chờ mong của Giả Thược, anh chầm chậm uống hết bát chè trong tay, khóe miệng luôn mỉm cười.
Có điều nụ cười ấy không kéo dài được bao lâu, nửa tiếng sau, bụng anh đột nhiên quặn thắt từng cơn, đau đớn vô cùng. Chân Lãng lẳng lặng đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh. Ngay trong khoảnh khắc cánh cửa nhà vệ sinh đóng lại, nụ cười giả dối trên khuôn mặt Giả Thược cũng biến mất, thay vào đó là một vẻ đắc chí và sảng khoái vô cùng khi âm mưu vừa thành công.
Day day cánh tay đau nhức, cô cười nhăn răng nhìn những món đồ hư hỏng chất đống cạnh thùng rác, ánh mắt càng rạng rỡ.
Tung lọ thuốc nhỏ trong tay lên rồi đón lấy, Giả Thược vừa ngâm nga hát vừa bước về phòng mình, rồi dùng chân đóng cửa phòng lại, nhảy lên giường.
Dám sai phái cô làm việc ư? Xem ngày mai hắn có xổ cả ruột ra không.
Vậy là buổi xem mặt ngày mai sẽ không ai có thể bám theo cô được nữa rồi. Sao Chổi ai là sao Chổi, cuối cùng tôi cũng thoát khỏi anh rồi!
Với cảm giác sảng khoái, thoải mái, lại nghe tiếng xả nước rào rào liên tục vang lên trong nhà vệ sinh, Giả Thược dần chìm vào giấc ngủ, miệng cứ ngoác ra cho đến tận sáng hôm sau.






Hôm nay là cuối tuần, nhưng Giả Thược không ngủ nướng như mọi khi mà dậy từ khá sớm. Nhìn cánh cửa phòng phía đối diện đóng chặt, cô đi đánh răng rửa mặt một cách vui vẻ.
Đang lúc cô ngâm nga ca hát, chuẩn bị mở cửa ra ngoài, cửa phòng của Chân Lãng đột nhiên mở ra, đôi mắt thâm quầng nhìn cô chằm chằm: “Hôm nay lại đi xem mặt sao?”
Sao hắn ta đã dậy rồi chứ? Giả Thược có chút buồn bực.
Sớm biết vậy, tôi qua cô đã đổ nguyên cả lọ thuốc xổ vào bát chè của hắn rồi.
“Đúng vậy.” Cô điềm nhiên trả lời, dường như chẳng biết gì hết vậy.
Hai người đã quen nhau bao năm như vậy, tuy cô thẳng tính nhưng không phải kẻ ngu. Chân Lãng có tính toán gì, cô ít nhiều cũng hiểu được một chút. Chính vì lời hứa của mình lúc trước, cô không dám đánh Chân Lãng, không dám đối chọi trực tiếp với Chân Lãng, bất cứ chuyện gì cũng đều phải kìm nén. Mấy năm nay, cô kìm nén nhiều đến nỗi bị ám ảnh, biến thành con chim sợ cành cong, một cô gái hơn hai mươi tuổi đầu mà lại có thể ăn no căng bụng chỉ để tránh bị Chân Lãng dùng thức ăn cám dỗ, không thể không nói sự đề phòng của cô đối với Chân Lãng đã có chút xu hướng của bệnh thần kinh.
Chỉ vì một lời hứa mà khiến cho thế cục xoay vần, lần nào cô cũng phải né tránh Chân Lãng. Bây giờ hắn ta chủ động nhắc tới chuyện này, vậy thì phải giải quyết triệt để thôi.
“Do đó…” Cô hơi hất hàm. “Tôi chỉ phản kích thôi, không tính là chủ động.”
“Vậy được rồi.” Chân Lãng không tiếp tục dây dưa với cô về vấn đề này nữa, một ngón tay dài mảnh khảnh đưa ra trước mặt cô. “Yêu cầu mà cô nợ tôi lúc trước, bây giờ tôi sẽ đưa ra.”
“Thật sao?” Trong mắt Giả Thược thoáng qua một nét mừng rỡ đến điên cuồng, thiếu chút nữa đã nhào tới ôm chặt lấy đùi Chân Lãng, xin anh mau nói yêu cầu.
Chân Lãng khẽ gật đầu: “Thật, chỉ cần để tôi đi theo cô, coi như cô đã thực hiện yêu cầu đó rồi.”
Giả Thược nheo mắt: “Anh chắc chắn chứ? Sau khi tôi làm được thì sẽ không còn nợ nần gì anh nữa đâu, đến lúc đó nếu còn chọc giận tôi, tôi sẽ không nương tay đâu đấy.”
“Tôi biết”, Chân Lãng điềm nhiên nói.
Giả Thược mỉm cười, cười rất vui vẻ, cười vì đã dỡ bỏ được tảng đá lớn đè nặng trong lòng suốt mấy năm nay: “Hy vọng sau này anh đừng có hối hận!”
Chân Lãng khẽ gật đầu, rồi xoay người đi vào phòng mình, bỏ lại Giả Thược một mình đối mặt với ánh dương bên ngoài cửa sổ mà cười nhẹ nhõm.
Lúc này, trong mắt cô, ngay đến ánh dương cũng trở nên hết sức dịu hiền và ấm áp, trái tim thì thảnh thơi và nhẹ nhõm vô cùng.
Đã bao lâu rồi cô chưa ra tay với Chân Lãng nhỉ?
Cố gắng nhớ lại một chút, hình như là từ sau lần cô chụp hình Chân Lãng và Lâm Tử Thần âu yếm với nhau rồi công bố ra ngoài, dẫn đến việc Chân Lãng chia tay bạn gái, đến giờ đã ba năm rồi thì phải.
Bất kể cô và Chân Lãng có đấu đá hay hãm hại nhau thế nào thì đó cũng là chuyện giữa hai người, chưa bao giờ gây ra hậu quả quá tai hại. Nhưng khi cô lén lút nấp bên ngoài ký túc xá nam muốn xem xem Chân Lãng bị người ta chế giễu thế nào, lại bất ngờ thấy cảnh Bạch Vi nước mắt giàn giụa, ôm mặt từ trong đó chạy ra, và trái tim cô rốt cuộc đã dao động.
Đêm đó, cô lặng lẽ ngồi ngắm trăng, uống rượu, trong lòng tràn ngập sự áy náy.