Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
túc!
“Con gái mà dám trực tiếp đưa ra những câu hỏi như vậy, đúng là khá can đảm đấy, tôi rất thích những cô gái có phong cách như vậy, do đó mới muốn được gặp cô.” Anh chàng đó có giọng nói dễ nghe, tiết tấu nói chuyện lại hợp lý, khiến người nghe cảm thấy thoải mái vô cùng. “Nhưng tôi chưa đi xem mặt bao giờ, do đó có chút lo lắng, muốn đến trước một chút để xem thử, nếu không vừa ý thì tôi sẽ không xuất hiện. Chuyện này cho phép tôi được xin lỗi!”
Chân Lãng từ đầu đến cuối chỉ đọc sách, không có biểu hiện lạ nào. Đây là tình hình mà Giả Thược quan sát được sau rất nhiều lần lơ đễnh.
“À, không sao!” Cô cố gắng bắt mình phải tập trung vào việc xem mặt hiện giờ, nâng cốc cà phê trước mặt lên, nhấp một ngụm.
Anh chàng kia ngó qua túi đường còn chưa được động tới trên bàn: “Cô Giả thích uống cà phê đắng sao?”
“Đúng vậy.”
Trong lúc trả lời, cô loáng thoáng nhìn thấy cái gã đang bưng cốc cà phê kia khẽ cười, âm thanh rất nhẹ.
“Có rất ít cô gái thích uống cà phê đắng như vậy, cô Giả đúng là một người đặc biệt!” Một lời tâng bốc được nói ra bằng giọng hết sức dễ nghe, hơn nữa cũng không có vẻ gì là nghĩ một đằng nói một nẻo.
Đặc biệt cái con khỉ ấy, chẳng qua là vì bị người ta hãm hại, do đó cô mới không thích đồ ngọt mà thôi!
Một ánh mắt hằn học được ném đi, nhắm thẳng vào tên đầu sỏ gây tội.
Chân Lãng thì vẫn thản nhiên, ung dung đọc sách, như không cảm nhận được điều gì, duy có một bàn tay là đưa lên day nhẹ phần lông mày phía trên đuôi mắt.
Hắn ta đang cười thầm! Còn đang nghe trộm bọn cô nói chuyện!
Dựa vào sự hiểu biết của cô về Chân Lãng, tất nhiên cô biết rõ ý nghĩa ẩn đằng sau động tác này là gì.
Khuôn mặt cứng đờ, cô hậm hực thu ánh mắt lại, trong lòng thầm thề rằng sẽ không thèm nhìn hắn thêm lần nào nữa...
Cô đưa tay chống cằm, dùng cánh tay che cái gã đáng ghét cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện trong tầm mắt kia.
“Cô Giả, hồ sơ ở trung tâm môi giới hôn nhân có ghi là cô chưa yêu đương bao giờ, không biết có đúng vậy không?”
Giả Thược thản nhiên gật đầu: “Cũng gần như vậy.”
Hồi tiểu học và trung học cô chỉ suy nghĩ xem nên làm thế nào để thi đấu cho tốt, rồi còn vào đội tuyển quốc gia; hồi trung học phổ thông và đại học, cô còn bận nghiên cứu xem nên đối phó với Chân Lãng thế nào; ba năm sau đó, cô bị Phương Thanh Quỳ kéo đi lập nghiệp, đừng nói là yêu đương, bên cạnh cô ngay đến một con gián đực cũng chẳng có.
“Hai mươi lăm năm giản đơn, bình lặng đã trôi qua, thật chẳng có mấy điều hay để kể.” Cô nói đùa bằng giọng tự giễu.
“Ai nói vậy chứ?” Trong ánh mắt anh chàng kia như đang ẩn chứa điều gì đó. “Tiểu Long Nữ cũng phải sống cảnh cô quạnh suốt mười sáu năm, sau đó mới đợi được Dương Quá tới.”
Tiểu Long Nữ?
Cô?
Không ngờ lại có người mang cô ra so sánh với Tiểu Long Nữ, xem ra cho dù phải lập tức ngã xuống, cô cũng có thể nhắm mắt được rồi.
“Phì...” Một âm thanh khả nghi chợt vang lên, kèm theo đó là tiếng ho sặc sụa.
Toàn bộ sức chú ý của Giả Thược lại một lần nữa bị những tiếng ho ấy thu hút. Lần này cô không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra bộ dạng cười đến nghiêng ngả của tên khốn kia.
Cô rất muốn đưa tay bóp miệng cái gã ngồi đối diện, bắt hắn liếm hết những lời vừa nói.
“Có phải cô Giả cũng đang chờ Dương Quá không?”
Giả Thược lén nhìn qua chỗ Chân Lãng một chút, nụ cười vui vẻ của hắn khiến cô cảm thấy tức tối vô cùng. Hắn cười đủ chưa? Đã cười suốt một phút rồi đấy!
“Không, tôi đang đợi Doãn Chí Bình[1'>.”
[1'> Nhân vật trong tiểu thuyết Thần điêu đại hiệp của Kim Dung.
“Phì...” Vẫn là địa điểm cũ, vẫn là nhân vật cũ, sự kiện vừa rồi đã lại một lần nữa xảy ra.
Giả Thược không kìm được buông tay xuống, hằn học ném tới ánh mắt sắc như dao.
Tiếng cười đã dừng lại, nhưng hai bờ vai kia lại run lên không ngừng, trông hết sức khả nghi.
Một lúc sau bờ vai kia mới không còn run nữa, Chân Lãng khẽ ho một tiếng, bình tĩnh cầm cốc cà phê trước mặt lên khẽ nhấp một ngụm.
Tới lúc này Giả Thược mới chú ý tới anh chàng trước mặt, vẻ mặt quái dị của anh ta khiến cô cảm thấy rất ngượng ngùng: “Thực ra tôi không có ý ấy đâu…”
“Tôi hiểu, tôi hiểu...”
“Tôi thật sự không có ý ấy...”
“Tôi hiểu, tôi hiểu...”
Cuộc nói chuyện đã tạm thời sa lầy, Giả Thược muốn nói nhưng lại sợ mình buột miệng nói ra một câu gây sốc nào đó, liền quyết định im lặng cho an toàn.
Hai người cứ ngồi nhìn nhau mà cười gượng, không ai nói gì.
Đúng vào lúc này, tiếng nhạc chuông điện thoại vui tai chợt vang lên từ chỗ chiếc bàn ở góc phía trên. Chân Lãng móc điện thoại, đưa đến bên tai, chỉ nói ra ba tiếng, nhưng một lần nữa đã thu hút được sự chú ý của Giả Thược: “Cô Giả ạ?”
Là mẹ cô ư?
Giả Thược lập tức muốn lao tới, giật ngay lấy cái điện thoại, nhưng mới hơi nhấc mông lên cô đã cố gắng hết sức để kiềm chế, rồi ngồi im đó, mỉm cười, dỏng tai nghe động tĩnh phía bên kia.
“Điện thoại của cô ấy không có ai nghe ạ?” Giọng của Chân Lãng không lớn, nhưng do cố tình nghe lén nên Giả Thược vẫn nghe thấy rõ ràng.
Ánh mắt