Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Gia Tương Phùng

Oan Gia Tương Phùng

Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

o á?” Phương Thanh Quỳ mở to mắt, không kìm được thốt lên: “Cậu uống nhầm thuốc đấy hả?”
Giả Thược hậm hực lắc đầu, rồi lại hít sâu một hơi, ngẩng cao đầu ra vẻ ta đây anh hùng, dũng cảm không biết sợ là gì: “Tớ nấu cháo cho Chân Lãng khiến hắn phải vào viện rồi.”
“Phì!” Phương Thanh Quỳ phun ngay ngụm nước trong miệng ra ngoài, không kìm được thốt lên: “Anh ta lại ngốc đến mức đi ăn đồ mà cậu nấu sao? Là một bác sĩ mà lại dám hy sinh lớn lao như vậy, tớ có nên tặng cho anh ta một cái huân chương gì đó không nhỉ?”
Giả Thược lập tức sa sầm mặt: “Cậu mau nói đi, cậu có định dạy tớ không đây?”
“Dạy…” Phương Thanh Quỳ vừa cười vừa gật đầu lia lịa, đồng thời tò mò hỏi: “Có điều, tớ thấy lạ quá đi, dù có nấu tệ đến thế nào thì cùng lắm cũng chỉ là khó ăn mà thôi, làm gì đến mức phải vào viện chứ?”
“Tớ đâu có biết.” Nhắc đến vấn đề này, Giả Thược lại càng cảm thấy buồn bực, hôm qua vừa vào viện Chân Lãng phải kiểm tra biết bao nhiêu thứ, rồi còn bị một ông bác sĩ có tuổi dạy dỗ một trận, nói mấy câu kiểu như đã lớn thế này rồi còn ăn đồ bừa bãi, làm bác sĩ mà lại không biết tự bảo vệ mình, ít nhất cũng nói tới nửa tiếng đồng hồ mới chịu dừng lại.
Còn Chân Lãng từ đầu đến cuối chỉ mỉm cười như có điều khó nói, thỉnh thoảng lại chớp chớp mắt với cô, vẻ mặt đó khiến cô cảm thấy khó chịu hơn.
Vốn hôm nay cô định nói với Chân Lãng việc mình chuẩn bị về nhà, nhưng cũng vì thế mà phải tạm gác qua một bên, rồi lặng lẽ chạy đến đây tìm Phương Thanh Quỳ, nguyên nhân chỉ vì một câu nói của bác sĩ, đó là dạ dày của Chân Lãng không thể chịu được kích thích thêm nữa, nên ăn cháo để điều dưỡng.
Phương Thanh Quỳ không hỏi những câu ngốc nghếch kiểu như tại sao không ra ngoài mua, mà rất tự giác xách chiếc túi của mình lên, vẫy vẫy tay với Giả Thược: “Đi thôi!”
***
“A, cháy rồi…”
“Nước tràn rồi, Thanh Thanh cứu với!”
“Lửa… lửa tắt mất rồi…”
Giả Thược đáng thương của chúng ta không ngừng kêu gào ầm ĩ trong căn bếp của nhà họ Phương khiến ông bà, bố mẹ của Phương Thanh Quỳ đều không kìm được ghé đến xem và chỉ đạo. Cuối cùng, dựa vào trí tuệ của sáu con người, bốn lần đổ gạo đi, đập vỡ một chiếc nồi, mặt đất bắn tung tóe nước gạo, một nồi cháo có thể khiến người ta tạm hài lòng đã được nấu xong.
Giả Thược múc cháo vào cặp lồng giữ nhiệt một cách cẩn thận, lại nhìn qua phía Phương Thanh Quỳ bằng ánh mắt áy náy, sau đó nhanh chóng rời đi, bỏ lại một bãi chiến trường tan hoang cho cô bạn thân dọn dẹp.
Phương Thanh Quỳ cười híp cả mắt, cho đến khi cái bóng dáng hùng hùng hổ hổ kia biến mất, cô mới khẽ thở dài: “Giả Thược ơi Giả Thược, tớ nên để cậu nhìn thấy cái bộ dạng của cậu vừa rồi. Quen biết cậu bao nhiêu năm như vậy, đây là lần đầu tiên tớ nhìn thấy vẻ dịu dàng trên khuôn mặt cậu đấy. Nếu Chân Lãng mà nhìn thấy vẻ mặt của cậu khi đó, dù có phải vào viện thêm lần nữa chắc cũng không ngại gì đâu.”
Tất nhiên, Giả Thược không thể nghe thấy những lời này, cô đang ôm chiếc cặp lồng giữ nhiệt đi về phía bệnh viện. Lúc này trời cũng đã sẩm tối, nếu còn muộn nữa chắc không kịp giờ ăn tối của Chân Lãng mất.
Từ phía đằng xa, cô nhìn thấy bên trong tòa nhà lớn của bệnh viện có một cô gái mặc váy dài màu đen đang một tay xách cặp lồng giữ nhiệt, một tay ôm bó hoa đứng chờ thang máy. Chẳng bao lâu sau, cửa thang máy mở ra, cô gái đó nhẹ nhàng bước vào.
“Đợi một chút!” Giả Thược lập tức co chân chạy về hướng thang máy, nhưng vừa mới chạy được một bước, cô chợt nhớ ra mình đang ôm cặp lồng cháo, vì thế lại vội vàng dừng lại.
Mắt cá chân cô chợt đau nhói. Cô liền hít sâu một hơi, ngồi xổm xuống xoa bóp.
“Đợi…”
Mấy tiếng nói sau còn chưa kịp nói ra, cửa thang máy đã lặng lẽ đóng lại ngay trước mắt cô, chỉ còn lưu lại mùi hương thoang thoảng từ người cô gái mặc váy đen vừa nãy.
Giả Thược ngồi đó, xoa chân một lát, rồi tập tễnh bước tới, ấn nút thang máy, ôm chiếc cặp lồng giữ nhiệt, lặng lẽ chờ đợi.
Khi cô nhích từng bước một đến cửa phòng bệnh của Chân Lãng, chợt nhìn thấy ngay bóng dáng màu đen xinh đẹp đang đứng trước giường, chính là cô gái một tay xách cặp lồng, một tay ôm bó hoa mà cô vừa nhìn thấy ở chỗ chờ thang máy.
Cô gái đó đang bận rộn ở đầu giường, che đi thân hình Chân Lãng, Giả Thược vốn đã đưa tay đẩy cửa, nhưng lại vô thức tránh sang một bên, không bước vào ngay.
“Không phải em mới về nước sao, việc gì phải vội vã đến đây thăm anh như thế chứ?” Đây là giọng hòa nhã thường thấy ở Chân Lãng, Giả Thược có thể nghe thấy rất rõ ràng.
Cô gái đó ngồi xuống, đưa bát canh trong tay tới trước mặt anh, nói bằng giọng rất mềm mại: “Em mới về, hôm qua đi gặp các bạn trong lớp thì hỏi được số điện thoại của anh, sau đó biết được chuyện này, cho nên liền đến thăm anh. Đây là canh đông trùng hạ thảo em nấu hồi sáng, tốt cho cơ thể lắm, dạ dày anh không tốt, uống cái này rất hợp.”
Canh đông trùng hạ thảo…
Giả Thược cúi đầu nhìn cặp lồng cháo trong lòng, thầm tính toán.
Đông trùng hạ thảo, giá gốc khoảng ba trăm đồng một gam. Còn cháo của cô, tính cả phần đã đổ đi