Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
cộng với tiền ga và tiền điện, tổng cộng cũng chưa đến năm đồng, sự chênh lệch này thật là…
“Anh không sao, vài ngày nữa là có thể xuất viện rồi.” Chân Lãng đón lấy chiếc bát, nhẹ nhàng nói: “Lần này em về thăm nhà hay là ở lại hẳn thế?”
Cô gái đó cúi đầu, mái tóc dài mượt mà rủ xuống vai, rồi cô thở dài: “Em ở lại hẳn, rồi tìm xem có ai thích hợp không để kết hôn.”
“Vẫn chưa kết hôn sao?” Chân Lãng khẽ hỏi một câu, ngay sau đó liền bị một tiếng cười lớn át hẳn đi.
“Chân Lãng cũng chưa kết hôn đấy.” Sau tiếng cười lớn, một bóng người cao lớn khác xuất hiện ở đầu giường, hai tay xỏ vào túi áo, lắc đầu than thở: “Hôm qua bọn tôi còn nói sẽ cho cậu một điều bất ngờ lớn, kết quả là cậu còn cho bọn tôi một điều bất ngờ lớn hơn, làm người ta lo lắm đấy nhé!”
Cô gái kia thẹn thùng đứng dậy, rồi cất tiếng chào: “Anh nghỉ ngơi cho tốt nhé, em không quấy rầy nữa.”
Chân Lãng khẽ gật đầu, nhỏ giọng dặn dò: “Đi đường cẩn thận!”
Cô gái đó đi về phía cửa, Giả Thược nhảy lùi lại đằng sau, vô thức nấp vào trong cửa thoát hiểm, lẳng lặng nhìn bóng dáng xinh đẹp đó đi sát qua bên cạnh mình.
Khi nhìn thấy khuôn mặt của cô gái đó từ phía bên, Giả Thược không kìm được phải thầm khen ngợi. Đó quả thực là một khuôn mặt xinh đẹp hiếm có, mà đặc biệt nhất vẫn là khí chất kia, so với các cô gái chốn đô thành hiện giờ thì hơn hẳn ở vẻ dịu dàng và không nhuốm chút bụi trần.
Bạch Vi!
Giả Thược lập tức nhớ ra cô gái có vẻ quen mắt này là ai, vừa rồi chỉ để ý đến thang máy, không tỉ mỉ quan sát khuôn mặt của đối phương, lúc này đã nhớ lại một số chuyện từng xảy ra trong quá khứ.
Cô gái này chính là bạn gái cũ của Chân Lãng, trong vô số chuyện đã xảy ra từ hồi nhỏ đến giờ, đây là cô gái duy nhất mà Giả Thược có thể nhớ được.
Giả Thược nhìn theo bóng lưng Bạch Vi, một lần nữa thầm khen ngợi.
Thật là có khí chất!
Nếu bây giờ trong tay cô mà có máy ảnh, cô nhất định sẽ chụp Bạch Vi ngay, một cô gái thế này mà đi đóng phim cổ trang nhất định sẽ vô cùng hoàn mỹ, khó có thể tìm được chút tì vết.
Giả Thược suy nghĩ vu vơ, trong đầu toàn là những lời khen ngợi dành cho cô bạn gái cũ của Chân Lãng, bước tới đứng cạnh cửa từ lúc nào chẳng hay.
“Lần này cậu đúng là một hòn đá trúng hai con chim, vừa trị được cô nàng yêu quái kia, lại vừa có thể khiến Bạch Vi đến thăm cậu.” Giọng nói của Lâm Tử Thần từ trong phòng vang ra. “Cậu không nhìn thấy đâu, hôm qua khi họp lớp, vừa nghe thấy tin cậu phải vào viện, mặt Bạch Vi liền biến sắc. Bao nhiêu năm như vậy rồi, người ta chưa quên cậu đâu đấy nhé!”
“Cậu không nói cũng không ai bảo cậu câm đâu.” Chân Lãng bỏ bát canh trong tay xuống, bình tĩnh đáp.
Lâm Tử Thần chắp tay sau lưng, đi lại trong phòng: “Cậu gạt được người khác chứ chẳng lẽ gạt được tôi sao? Giấy chẩn đoán của cậu đâu? Đơn thuốc của cậu đâu? Mà cậu vừa mới vào viện, sao trên tay lại không có vết kim đâm nào thế, chẳng lẽ bệnh viện lại keo kiệt đến mức không chịu tiếp cho cậu một chai nước hay sao?” Rồi anh gõ tay xuống bàn, nói tiếp: “Cậu cũng chỉ gạt được cô nàng yêu quái đầu óc đơn giản kia thôi, muốn gạt tôi thì còn thiếu một chút. Ăn những thức ăn tươi sốt được nấu theo cách bình thường thì không thể nào gây viêm dạ dày được. Nghe được tin tức này, tôi đã biết cậu định giở trò gì rồi. Có phải muốn đùa bỡn với cô nàng yêu quái Giả Thược kia không?”
Giả Thược ôm chiếc cặp lồng giữ nhiệt trong tay, đứng ngẩn ngơ ở cửa, trong đầu không ngừng vang vọng lời nói của Lâm Tử Thần…
Đùa bỡn cô.
Chân Lãng không bị ốm, chỉ muốn đùa bỡn cô mà thôi.
Tất cả mọi việc đều là vì muốn lừa gạt cô, muốn chờ cô tự bêu xấu mình.
Nghĩ đến đây, không ngờ Giả Thược lại không nổi điên lên, cũng không đạp cửa, đập phá căn phòng, mà lặng lẽ quay người lại, đi ra chỗ thang máy.
Không hề giận dữ, cũng không hề đau buồn, Giả Thược chỉ lẳng lặng đi tới một siêu thị gần bệnh viện, chọn mua một túi muối và một túi đường. Trong ánh mắt đờ đẫn của cô nhân viên bán hàng, cô thản nhiên xé cả hai chiếc túi ra, đổ mỗi loại chừng hai lạng vào trong cặp lồng cháo, sau đó cười vẻ hài lòng.
Chỗ còn thừa cô vứt hết vào thùng rác, sau đó xách cặp lồng cháo quay trở lại phòng bệnh của Chân Lãng. Sau khi bước vào phòng, cô cười tươi, đặt chiếc cặp lồng xuống, cầm bát canh đông trùng hạ thảo lên, hắt vào nhà vệ sinh: “Chỗ cháo này tôi đã phải nấu cả buổi chiều đấy, anh có ăn không?”
Rồi cô xoay người lại, đưa tay túm lấy Lâm Tử Thần đang định trốn: “Anh cũng chưa ăn tối đúng không? Nào, mỗi người một bát, mỗi người một bát!”
Hai bát cháo thơm lừng được đặt vào tay hai chàng trai cao to đẹp trai. Giả Thược cười hà hà, rồi giẫm một chân lên chiếc ghế, ánh mắt đầy vẻ uy hiếp, lần lượt liếc nhìn khuôn mặt hai anh chàng: “Chỗ cháo này là tâm huyết của tôi đấy, ai dám lãng phí, tôi sẽ vứt người đó từ tầng hai xuống!”
Nhìn bát cháo thơm lừng đang bốc hơi nghi ngút trước mặt, Lâm Tử Thần thử húp một ngụm nhỏ, sắc mặt lập tức biến đổi không ngừng, các màu xanh đỏ tím vàng thay nhau xuất hiện. Cố đè nén cảm giác buồn