XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Gia Tương Phùng

Oan Gia Tương Phùng

Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

tại sao chị ấy chưa từng về đây thăm thầy chứ?”
Khuôn mặt huấn luyện viên đột nhiên xám xịt, ông nghiến răng nghiến lợi nói: “Điều này thì các em đừng có học con nhóc đó!”
“Phì…” Cô nàng ngoài cửa chợt bật cười. “Em còn định ngày mai sẽ mời thầy đi ăn cơm đấy, không ngờ lại bị thầy ghét như vậy, em nên cút đi cho sớm thì hơn.”
Ánh mắt huấn luyện viên lướt qua, dừng lại trên người Giả Thược. Cô nàng đút hai tay trong túi quần, uể oải bước tới, dừng lại tại chỗ cách huấn luyện viên không xa, trên khuôn mặt là nụ cười vô cùng xấu xa: “Huấn luyện viên, mới có một năm không gặp mà thầy đã béo lên nhiều đấy, chắc là ít vận động lắm đúng không?”
“Một năm sao?” Huấn luyện viên bực tức “hừ” một tiếng. “Đợt tết năm ngoái tôi dẫn đội đi tham gia thi đấu, đến lúc về chỉ nhìn thấy có hai chai rượu, người thì đã chạy mất rồi.”
Giả Thược hơi rụt cổ: “Thôi được rồi, là hai năm.”
Trong đôi mắt huấn luyện viên lúc này tràn đầy vẻ ngạc nhiên và mừng rỡ, rồi ông đột nhiên vẫy tay ra lệnh cho các trò nhỏ: “Đây là đàn chị Giả Thược của các em đấy, lên hết cả đi, để xem hôm nay ai có thể đánh ngã được con nhóc này nào.”
Đám học trò chạy nhao nhao về phía Giả Thược như đàn nghé con. Giả Thược vội vã nhảy lùi về phía sau hai bước, rồi dẫn theo một đám nhóc chạy ra ngoài, từ phía đằng xa vang lên tiếng kêu của cô: “Lão già kia, tôi không mời ông uống rượu nữa!”
Nét mặt huấn luyện viên càng trở nên nghiêm túc: “Chỉ cần đánh ngã được đàn chị Giả Thược của các em, ngày mai các em sẽ được nghỉ.”
Giả Thược mang theo một cái đuôi dài dằng dặc sau lưng, chạy lòng vòng trong sân vận động, rồi ngoảnh đầu lại, gào lên với vị huấn luyện viên lúc này đang đứng ở cửa căn phòng tập luyện: “Lão già, ông chơi xấu tôi!”
Huấn luyện viên cười hà hà nói: “Năm xưa em cũng bắt tôi phải đuổi theo mười con đường mới bắt được, chẳng lẽ bây giờ có tuổi rồi, không chạy nổi nữa sao?”
“Phì!” Giả Thược ngẩng cao đầu, cất bước chạy một cách vui vẻ, phía sau là đám nhóc con. Thỉnh thoảng cô lại chạy chậm lại một chút, tới khi sắp bị đuổi kịp, cô liền tăng tốc, chạy đi mất hút.
Huấn luyện viên đứng bên hàng lan can, nhìn cô nhóc vẫn điên cuồng như ngày nào, cười rạng rỡ.
Con bé vẫn tràn đầy sức sống như thế, vẫn tươi tắn và vui vẻ như thế, chẳng khác gì con mèo hoang nhỏ mà ông đuổi theo trên đường ngày nào.
Năm đó, ông mang theo nhiệm vụ đi tới các trường tiểu học để lựa chọn nhân tài. Bởi vì có yêu cầu về tuổi tác, do đó ông tập trung vào những đứa bé từ lớp ba trở lên, tuy thỉnh thoảng cũng gặp được vài đứa có khả năng, nhưng rốt cuộc vẫn chưa có ai đạt yêu cầu của ông.
Đúng lúc chuẩn bị rời đi để tới trường tiểu học tiếp theo, một bé trai đẹp như búp bê chợt thu hút ánh mắt của ông. Cậu bé đó đang bị một đám học sinh vây chặt, nhưng trong đôi mắt to tròn là vẻ bình tĩnh và thản nhiên, cái dáng vẻ đó khiến ông không kìm được phải ngẩn người.
Ông đang nghĩ chắc cậu bé đó sẽ bị đám học sinh lớp trên bắt nạt thì cậu bé đột nhiên đưa tay lên day trán, rồi kêu to, giọng rất trong trẻo: “Giả Thược! Có đánh nhau rồi!”
Một thân hình mảnh khảnh như chú khỉ con đột nhiên nhảy xuống, không sai, quả đúng là nhảy xuống. Đứa bé đó nhảy xuống từ cái cây ở trên đỉnh đầu cậu bé kia, giơ hai chân đạp thẳng vào mặt hai cậu học sinh lớp trên, khiến cả hai ngã ngửa về phía sau, còn đôi tay thì vẫn bám chặt vào cành cây, sau khi quay tròn một vòng mới nhẹ nhàng nhảy hẳn xuống dưới.
Mà vừa chạm đất, đứa bé này liền vung chân, đá vào cằm một học sinh lớp trên khác, khi cơ thể nghiêng sang một bên, hai nắm đấm tung ra, trúng mặt hai đứa nữa.
Cậu bé kia điềm nhiên đứng đó, hờ hững nhìn mọi chuyện đang xảy ra, thỉnh thoảng có lên tiếng thì cũng là lời nhắc nhở:
“Đừng đá cao quá, cứ đá ở dưới là có thể giải quyết vấn đề rồi, không cần đá vào mặt!”
“Đừng đấm vào má, nhắm vào mũi là được rồi!”
“Đừng có giữ nắm đấm của người ta, chỉ cần bẻ một ngón tay là được, như thế tiện hơn nhiều!”
“Đá bằng chân thôi, vòng ra phía sau rồi hẵng lên gối!”
Cậu bé đó nói rất nhanh, dáng người mảnh khảnh kia hành động cũng nhanh không kém, gần như cậu bé vừa nói xong là làm được ngay. Hai người phối hợp vô cùng ăn ý, khiến huấn luyện viên nhìn đến ngây ra.
Trước giờ ông chưa từng thấy đứa bé nào mới từng ấy tuổi đã có khả năng phán đoán nhạy bén như vậy, lại tràn đầy sức sống và có sức phá hoại khủng khiếp đến thế.
Chỉ trong chốc lát, bảy, tám cậu học sinh lớp trên đã bị đánh cho tơi bời, phải bỏ chạy mất tăm, còn đứa bé mảnh khảnh kia thì thản nhiên đứng đó, đưa tay phủi mông, giũ nhẹ…
Ông đã phải nhìn rất kỹ, cuối cùng mới chắc chắn là mình không hoa mắt, đó quả thực là một chiếc váy thêu hoa. Trời ạ, con khỉ mảnh khảnh đó không ngờ lại là một bé gái!
Cô bé đó đưa tay lên quyệt mũi, rồi một tay kéo cậu bé kia, tay còn lại chìa đến trước mặt cậu bé: “Kẹo mút hôm nay đâu?”
Cậu bé kia cười hết sức ngọt ngào, cái vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh trước đó sau nháy mắt đã tan biến, sau đó còn bóc vỏ cây kẹo mút ra rồi mới đưa cho cô bé: