Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Trái

Oan Trái

Tác giả: Ngọc Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.

ối vì người cưới Ngọc nhi không phải là mình. Bao nhiêu năm nay, và đã bao nhiêu lần, với cá tính nhân nhượng hiền lành của anh, anh đều đứng sau lưng anh trai mình, lặng lẽ thu dọn giải quyết những rắc rối. Thậm chí nhường nhịn tất cả mọi chuyện về Huyền Ngọc, nhưng lần này...
Lần dầu tiên trong cuộc đời mình, anh muốn vùng lên, anh muốn đứng ra hét vào mặt anh trai mình rằng ‘Anh muốn làm chú rể’
Nhưng, nghĩ cũng chỉ là nghĩ mà thôi, anh biết anh không thể làm được, vì Huyền Ngọc và vì hạnh phúc của các anh, anh biết anh không thể nào làm gì vào giờ phút này, bởi vì hai anh còn phải chung tay đấu lại một kẻ đáng ghét đang muốn cướp bảo bối ra khỏi vòng tay của các anh.
Bước vào trong thang máy, hơi thở thơm mát của bé con làm anh không thể nào kiềm chế nổi, anh ghì chặt hai cô vào vách thang máy, ôm chăt lấy cô, hôn nồng nhiệt. Lưỡi tách miệng cô ra, đưa vào bên trong, quấn quýt không rời.
Nụ hôn này ngoài sự nhớ nhung khắc khoải của mấy ngày qua, còn là nỏi tuyệt vọng đau lòng vì cô bé anh yêu sắp lấy chồng. Dù mọi chuyện vẫn như thế không có gì đổi khác, dù danh phận không là gì giữa hai anh, nhưng anh vẫn buồn, vẫn đau đớn.






Bởi là vì Huyền Thiên, vì Huyền Thiên nên anh mới nhường nhịn, nếu là một ai đó khác, ngay giây phút này, anh sẽ bắt cóc cô, đưa cô đến một nơi thật xa, không ai có thể tìm thấy được.
Tiền và danh vọng với các anh, các anh không hiếm lạ, bởi vì với đầu óc thiên tài này, các anh tự tin dù các anh có đi đến bất cứ nơi đâu, cũng vẫn sẽ mang đến cho bảo bối cuộc sống đầy đủ như một cô công chúa.
Tình yêu của các anh không phải chỉ mới ngày một ngày hai, các anh tin mọi thứ đều có thứ gọi là duyên phận. Bởi vì, ngày mà mẹ cô mang cô đến nhờ ba anh đưa cô về Hắc Huyền gia. Huyền Thiên vừa nhìn thấy cô, gần như phải nói là bị thần ái tình bắn trúng mũi tên định mệnh.
Anh tuy bề ngoài cười cười, nhưng thực ra anh là người vô tâm nhất, không quan tâm gì đến mọi vật chung quanh, dù khi ấy trong nhà anh xuất hiện thêm hai người lạ mặt, vẫn luôn giữ nụ cười cố hữu trên môi, nhưng mắt anh không hề nhìn về hai người, đến khi Huyền Thiên kéo cô vào một góc, hất hàm về phía cô,bảo với anh rằng: Anh thích cô bé này. Anh còn nhớ rất rõ, cô chỉ mới mười ba tuổi, đôi mắt to tròn lúng liếng, nhưng không có vẻ vui tươi, còn mẹ cô. Người phụ nữ xinh xắn mảnh mai với sắc mặt tái nhợt, khi vào phòng với ba anh, bà quỳ xuống cầu xin, nhờ ba anh cứu giùm con bé.
Ba anh biết cô không phải con ruột của em ông, nhưng bà cứ quỳ và khóc mãi, nói rằng nếu cô về Nhật Bản, chắc chắn sẽ bước vào vết xe đổ của bà trước kia.
Anh xót xa, gương mặt ngày thường lạnh lẽo ánh lên vẻ trách móc.
“Bác Trương không nhắc em ăn cơm sao? Lát anh sẽ mắng ông ấy.”
Ngọc nhi le lưỡi lắc đầu:
“Người ta nhớ hai anh ăn không vô.”
Chỉ một câu nói thôi, làm chấn động hai anh em đang bận rộn.
Huyền Tú vội vã nhắc điện thoại lên, gọi nhà hàng mang đến món ăn mà cô thích ăn nhất, sau đó, bảo bác quản gia chuẩn bị quần áo đến đây cho Huyền Ngọc. Huyền Thiên nói:
“Đêm nay em ngủ ở đây nhé.”
Dựa vào bờ vai vững chãi của anh, hưởng thụ sự thoải mái từ chân do Huyền Tú xoa bóp đều đặn, cô ậm ừ.
Từ giờ đến lúc thức ăn mang lên còn đến hai mươi phút nữa, hai anh đưa mắt nhìn nhau, bế bé con lên đi vào gian phòng ngủ.
Thực ra, hai anh trước kia thường làm việc và ngủ qua đêm lại đây là chuyện bình thường, gian phòng nghỉ chỉ độc mỗi chiếc giường to cho hai anh có thể nghỉ ngơi. Nhưng từ khi Huyền Ngọc thường hay đến hai anh đã cho sửa lại nơi này biến thành gian phòng sang trọng nhất, để cô có thể thoải mái.
Hai anh đã quyết định, đắng cay hay khổ cực gì thì các anh và Huyền Ngọc cũng sẽ ở bên nhau.
Huyền Ngọc hôm nay dịu ngoan lạ thường, cô để mặc Huyền Thiên ôm cô, không vặn vẹo khi đôi tay sói của anh không ngừng xoa nắn ăn vụng đậu hũ của cô.
Anh hôm nay cũng cuồng nhiệt một cách kì lạ, có lẽ là do tiểu biệt thắng tân hôn.
Vừa vào phòng, anh đặt cô lên nệm, chỉ hai ba cái đã thành công khiến cho cô trần trụi, Huyền Tú đứng ở một bên cũng lặng lẽ cởi áo ra.
Mọi khi, hai anh ít khi tấn công Huyền Ngọc một lượt, thông thường Tú trước, bôi trơn rồi mới đến Huyền Thiên, không phải vì kĩ thuật Huyền Thiên không tốt, mà là vì anh quá nôn nóng, mỗi khi chạm vào Ngọc nhi, anh gần như không thể kiềm chế thú tính của mình, làm cô đau nhiều hơn sung sướng.
Tuy Huyền Ngọc không nói, nhưng hai anh ai cũng ngầm hiểu chuyện này nên tự động tự giác nhường cho nhau.
Để cô nằm trên nệm, đôi mắt cô mơ màng, đưa mắt nhìn hai anh đang lần lượt cởi y phục mình ra. Dáng người Huyền Tú trắng trẻo, cao to, nhưng đường nét rắn rỏi lại khác hẳn với vẻ mạnh mẽ nam tính của Huyền Thiên.
Không hiểu sao hôm nay cô thấy hai anh đẹp một cách lạ thường, đặc biệt là Huyền Thiên, anh nam tính rắn rỏi với nước da màu ô liu, dáng vóc hoàn mỹ đến gần như không thể tin được, trái hẳn với vẻ thư sinh của Huyền Tú
Huyền Tú thì dáng dấp công