Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
Lục Song và Vệ Nam sống cùng nhau – Nội gián thường làm như vậy.
Trước khi có được Vệ Nam, phải lấy lòng anh trai, mẹ và cuối cùng là bạn bè cô ấy. Lục Song đã đề ra phương án chiến lược kỹ lưỡng, không chỉ dựa vào nụ cười tao nhã mà còn biết cách mua chuộc về mặt tinh thần. Chỉ với CD game, sườn xào chua ngọt và hải sản. Lục Song đã thu được thắng lợi bước đầu.
Những ngọn cỏ xung quanh Vệ Nam sau một cơn gió nhẹ là nụ cười của Lục Song đều đổ rạp về phía Lục Song. Chỉ có Kỳ Quyên nham hiểm là “đoạn trường thảo” kiên cường không lay động, vẫn ngẩng đầu trước gió, làm thần hộ mệnh của Vệ Nam.
Ngày Vệ Nam chuyển đến sống cùng Lục Song, Lục Song liên tiếp nhận được tin nhắn thúc riết.
“Đừng có tưởng rằng khoác tấm da quân tử lên người là có thể che lấp được bản chất gian ác của anh”.
“Nếu dám bắt nạt Nam Nam thì liệu hồn”.
Vệ Nam ơi, cách bảo vệ của chị Kỳ Quyên bạn em thật là rùng rợn. Phải chăng vì xem nhiều phim bạo lực quá mà tính cách cũng biến dạng theo?
Một Mũi Tên Trúng Hai Đích
Vệ Nam về nhà thì thấy cửa hé mở, đạng định kêu ca Lục Song cẩu thật không chịu khóa cửa thì nghe thấy tiếng người nói chuyện trong phòng.
“Em hỏi anh mẫu người con gái mà anh thích á?” Giọng điệu chậm rãi dĩ nhiên là của Lục Song. “Anh thích cô gái sành điệu với mái tóc ngắn trẻ trung, đi giày cao gót trên 10 phân, trang điểm khéo léo… “
Vệ Nam tóm lấy mái tóc dài của mình, nhìn đôi giày thể thao trắng, sau đó sờ lên khuôn mặt chỉ bôi kem trắng da – Xem ra mình cách xa với tiêu chuẩn của cô gái sành điệu.
“Ý mày là muốn tìm cô gái sành điệu?” Giọng điệu lạnh lùng là của Lục Đan.
Vệ Nam sờ mũi, bước vào phòng rồi nhiệt tình nói: “Lục Đan đến rồi à”.
Lục Song ngồi dựa mình vào ghế, mỉm cười bí hiểm. Lục Đan ngẩng đầu lên trả lời với giọng điệu không thoải mái lắm: “Uh, đến thăm Lục Song”.
Sau khi biết tin Lục Song lật lại lịch sử, đảo lộn quan hệ anh em từ chính miệng mẹ nói ra khi uống say, Lục Đan không thèm gọi Lục Song là anh, càng nhìn thấy anh ta càng chướng mắt, nhìn Vệ Nam – người mà Lục Song yêu quý càng chướng mắt hơn.
Lục Song khẽ cười: “Vệ Nam, tuần sau bố mẹ anh qua đây. Nói thật với em mẹ anh hy vọng anh kết hôn năm hai mươi tư tuổi, cũng chính là năm nay”.
“Vâng”. Vệ Nam chuyển hướng suy nghĩ, nhớ đến giọng nói the thé của mẹ anh ta, lại nhớ đến người mẹ chỉ muốn bán con gái như bán một món hàng của mình, bỗng nhiên thấy mình và Lục Song thật giống nhau, trong lòng trào dâng nỗi niềm đồng cảm với anh ta: “Thế anh định làm thế nào?”
“Anh muốn nhờ Kỳ Quyên diễn một vở kịch để che mắt mẹ anh”. Lục Song cúi đầu, khẽ thở dài: “Không muốn kết hôn sớm thế này nhưng không thể thẳng thừng từ chối ý tốt của bố mẹ. Vì vậy đành phải dùng kế hoãn binh”.
Lục Đan lạnh lùng nói: “Mày còn may mắn chán. Sau khi mày đi, mẹ lấy tao làm mục tiêu tấn công chính. Kỷ lục xem mặt nhiều nhất của tao lên tới một tháng mười người… Thật là kinh khủng, chết quách đi cho rồi”.
Vệ Nam toát mồ hôi hột, so với mẹ Lục Song, hành vi ra công ra sức bán con gái thật nhanh của mẹ mình không quá đáng chút nào.
Vì thế Vệ Nam quyết định “mở lòng từ bi” giúp Lục Song gọi điện cho Kỳ Quyên.
“Tiểu Quyên à? Tối nay đến nhà tao ăn cơm nhé. Tao đích thân xuống bếp hầm canh gà cho mày ăn… .”
“Thôi lậy mẹ. Ăn canh gà của mày thà rằng tao cho chút muối vào nước còn ngon hơn”.
Vệ Nam vội đổi giọng: “Lục Song nói sẽ làm món sườn cho mày ăn”.
“Anh ta xào sườn? Như thế thì thà gặm vài khúc gỗ còn hơn”.
Lục Song mỉm cười, quay người bước đi. Lúc ấy Vệ Nam mới hạ thấp giọng nói: “Mày đến đi, chúng ta cùng bàn kính kế sách lâu dài, nhận dịp có cơ hội xử lý anh ta. Anh ta dám nhổ lông bên miệng sư tử, lợi dụng mày làm bạn gái tạm thời của anh ta. Đúng là không biết trời cao đất dày. Mày tuyệt đối không được nhận lợi anh ta, không để anh ta thực hiện được âm mưu xấu xa của mình”.
Kỳ Quyên im lặng một lúc rất lâu, sau đó mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Được”.
Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên, hai người bước vào phòng.
Nguyên Nguyên cười bí hiểm còn Kỳ Quyên từ đầu đến cuối mặt lạnh như băng.
Tài nấu nướng của Vệ Nam và Lục Song đều rất kém, vì vậy liền xuống mấy hàng ăn phía dưới mua rất nhiều món ăn ngon tiếp đãi hai vị khách quý.
Trên bàn ăn, Nguyên Nguyên ngồi cạnh Lục Song, Kỳ Quyên ngồi đối diện với Lục Song, Vệ Nam ngồi cạnh Kỳ Quyên, hình thành “thế giao đấu” kỳ quái.
Lục Song lật bài ngửa: “Kỳ Quyên, lần này thực sự phải nhờ anh cứu anh qua cơn nước lửa”.
Kỳ Quyên trau mày: “Việc gì tôi phải giúp anh?”
Lục Song nhếch mép mỉm cười: “Anh có thể giúp em khôi phục bảo bối trong máy tính”.
Lục Song vừa nói dứt lời, giông bão liền nổi lên.
Nguyên Nguyên nhìn Lục Song với ánh mắt ngưỡng mộ, ánh mắt đó như muốn nói: “Ôi, Lục Song, cái cách anh nói chuyện thật giống một vị tướng quân chỉ huy trên chiến trường, thật oai phong, dũng mảnh. Xem ra em đứng về phía anh là vì em quá sáng suốt”.
K