XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

suy nghĩ gì, nghĩ tới người nào tớ hiểu. Tớ cũng vậy. . . . . . Không rõ mình rốt cuộc muốn làm gì, dù sao, dù sao. . . . . .”
“Dù sao tớ cũng là một người bạn cũ, lúc chúng ta còn nhỏ cậu đối với tớ đã có chút ý tứ, sau đó tớ rời đi, cũng không nói với cậu một tiếng, kết quả cậu vẫn tưởng nhớ, không nghĩ tới nhiều năm sau gặp lại, ký ức quay trở về, lại phát hiện tớ kết hôn rồi, cho nên cậu cũng không dám làm gì”. Tôi vài ba lời đã nói ra cái ấp a ấp úng không nói thành lời của Tô Gia Minh.
“Cậu . . . . Đã sớm biết?” Tô Gia Minh mở to mắt.
“Mới vừa hiểu”. Tôi giải thích. “Kinh nghiệm sống nhiều như vậy, nhìn thấy cũng không biết sao”.
“Cứ cho như những lời cậu nói đi. . . . . . Nhưng tối hôm qua cậu luôn miệng gọi tên Đường Tống, tớ vì vậy hiểu ra, muốn cậu quên cũng không thể nhanh như vậy. Tớ. . . . . . Chúng ta vẫn là bạn bè thôi”. Tô Gia Minh nhìn tôi, mắt to mày rậm gương mặt cho chút mịt mờ cùng lo lắng, nhìn thấy thật đau lòng.
Tôi gật đầu.
“Bạn bè là tất nhiên, nhưng những thân phận khác tớ không cách nào cho cậu được”.
Nghe vậy, hắn thở ra một hơi, kế tiếp đưa chén cho tôi, đi, “Cho trẫm một chén ngự cháo nữa”.
“Cậu đắc ý đi”. Tôi đạp hắn một cước.
Trong lúc đùa giỡn, chợt nhận được điện thoại của Dương Dương, tôi lập tức đi đến nhà hắn – đón Tần Lệ.






Mấy ngày này bởi vì chuyện của mình mà không có lúc rảnh, hơn nữa mẹ tôi ngăn lại, tôi cũng rất ít đi thăm Tần Lệ, cho nên khi chạy tới chỗ Dương Dương nhìn thấy bộ dáng Tần Lệ thì liền kinh hoảng – hai gò má Tần Lệ hãm sâu, da tái nhợt khô ráo, cặp mắt linh động trước đây đều bị cuồng loạn thay thế.
Dương Dương không ở chung với cha mẹ, mà mua nhà ở tiểu khu số 1, lầu 24, cửa sổ sát đất ở ban công mở ra, gió lạnh thổi tới o o.
Nhà Dương Dương nay đã hỗn độn, có thể đập cũng đã đập, tất cả y phục treo trong tủ quần áo đều bị lôi ngoài dùng cây kéo cắt thành vô số mảnh vụn.
Tôi không có hỏi cũng biết, đây là Tần Lệ làm.
Dương Dương ngồi trên ghế sofa hút thuốc lá, trong mắt là tia máu, đầu tóc rối bời – cũng không dễ chịu.
Tôi đi lên phía trước, che lại lỗ tai Tần Lệ. Tôi không muốn để cho em gái của mình bị thương tổn.
“Tần Lệ, chúng ta đi, nếu như em còn coi chị là chị thì hãy đi với chị”.
Nhưng Tần Lệ giống như không nghe thấy, tiếp tục nói với Dương Dương, “em biết rất rõ, anh không có sai, em cũng không có sai, sai là Phạm Vận, chính là cô ta, nếu như không có cô ta, chúng ta nhất định sẽ thật tốt, chúng ta là có thể kết hôn, có phải hay không? Dương Dương, em sẽ làm cô ta biến mất, anh đồng ý với em, chỉ cần cô ta biến mất, anh sẽ trở lại bên em phải hay không?”
“Đủ rồi!” Dương Dương chợt đứng lên, vứt điếu thuốc trong miệng lên mặt đất, tàn thuốc đốt cháy đen tấm thảm, mùi khét và nám đen, đã không cách nào lau đi.
“Tần Lệ cô thật điên rồi, tôi cảnh cáo không cho phép cô tổn thương Phạm Vận lần nữa, nếu không tôi sẽ giết chết cô!” Dương Dương rống to.
Thanh âm kia là thật lớn, tôi cảm giác da mình cũng bắt đầu co lại.
Dương Dương còn muốn cảnh cáo cái gì, tôi chắn trước mặt Tần Lệ. Mắt lạnh nhìn hắn, nói, “Dương Dương, dù nói thế nào, cậu và Tần Lệ cũng đã từng thân mật, coi như tách ra, cũng không cần thiết nói lời tổn thương người. Cậu yên tâm, tôi sẽ quản tốt Tần Lệ, nhất định sẽ không làm trễ nãi hạnh phúc của cậu”.
“Chị dâu, tôi chỉ là, tôi thật sự cũng bị cô ấy làm cho điên rồi!” Dương Dương phiền não xoa tóc, giống như một con thú bị thương.
“Tần Lệ chỉ là hiện tại có chút mơ hồ, đợi nó tỉnh táo lại, nhất định cũng sẽ tìm người mới. Tuy nói tình cảm là chuyện anh tình tôi nguyện, nhưng cậu cũng không thể nói hoàn toàn không có lỗi, Tần Lệ ở tình trạng bây giờ, một nửa bởi vì tính tình của nó, một nửa cũng bởi vì cậu giấu giếm. Hiện nay xem ra cậu đã quyết định, lường trước ai cũng không ngăn được cậu. Tôi hiểu biết rõ tính
người vốn tiện, càng tốt
với cậu thì càng không quý trọng, nhưng Tần Lệ dù sao cũng dùng chân tình đối đãi cậu,
đánh cược tánh mạnh chắn dao cho
cậu, tình ý này không cầu cậu hồi báo, chỉ cầu bây giờ cậu tránh xa nó
ra là được.” Tôi tận lực khống chế tâm tình của mình.
Trong lòng tôi cũng rõ ràng Tần Lệ điên cuồng như vậy nhất định sẽ khiến cho Dương Dương chán ghét, nhưng vẻ mặt chán ghét của Dương Dương lại làm cho người đứng xem là tôi đây cũng thất vọng đau khổ – dù là đối với một người dưng cũng không cần lạnh lùng vô tình đến vậy.
Đang nói, Tần Lệ giống như chợt nhìn thấy tôi, chợt bắt lấy tay của tôi, nói : “chị, chị giúp em giữ Dương Dương lại, chị mau khuyên anh ấy một chút!”
“Tần Lệ, chúng ta đi về trước”. Tôi nắm lấy cánh tay Tần Lệ, cũng ra hiệu Tô Gia Minh giúp tôi. Nhưng Tô Gia Minh còn chưa có tới đây, Tần Lệ lại đẩy tôi ra, vọt tới trước mặt Dương Dương, cuồng loạn nói, “Em không đi, Dương Dương anh yêu em , em biết rõ là anh yêu em! Chỉ cần không có Phạm Vận anh sẽ trở lại, anh chờ, em lập tức làm cho cô ta biến mất!”
Kiên nhẫn cuối cùng còn