Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341733

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.

mái rồi, chuyện gì nghĩ không ra thì không cần suy nghĩ, tôi đem tờ giấy cẩn thận đặt ở chính giữa bên trong ba lô, tiếp tục đi về phía trước không mục đích.
Tôi bây giờ, cả người nhẹ nhõm rất nhiều, mỗi ngày chính là đi chơi chụp hình, chụp cỏ bên đường, trẻ con cười đùa trong sân trường, việc nhà thức ăn, đi tới đâu chụp tới đó, sống một cuộc sống tự do tự tại, thế giới tự nhiên cho tôi sự dịu dàng, tâm hồn cực kỳ tự do.
Thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ lại khoảng thời gian đã qua, những thứ tình tình ái ái kia, bây giờ nghĩ lại thấy có vẻ vụn vặt. Không chỉ là tôi, tôi biết đám người kia, bọn họ cũng vùi lấp trong lòng họ những ồn ào trong tình yêu, không rảnh bận tâm những người xung quanh, cuộc sống thật rắc rối, giống như mua dây buộc mình.
Đã như vậy, chỉ có thể cảm tạ trong lòng.
Tôi lập tức ngồi xe lửa đi đến một nơi khác, dự định là 6 giờ tối đến nơi, kết quả trên đường có một đoạn xuất hiện sạt lỡ, ngừng mất mấy giờ, đến nơi thì đã nửa đêm, trời tối đen rồi, đây là một ngoại ô nhỏ, trạm xe lửa ở ngoài thành, xe buýt ít tuyến, vả lại xe buýt vẫn chưa tới, ở trạm đợi xe buýt này có ít nhất mười người phần lớn là từ phương xa tới.
Tôi vốn định ngồi chờ xe buýt, chợt một người đàn ông thấp bé sắp ba mươi tuổi đi tới, nói “Giờ này đã không còn xe buýt,chờ cũng vô ích”, hắn cũng tính toán sẽ kết thúc công việc, có thể tiện thể cho tôi quá giang vào thị trấn.
Khí trời quả thật lạnh bắt đầu lạnh, gió bắt đầu thổi vù vù, trên thân người nào có lổ hổng liền chui vào, ngay cả giọng nói của tôi cũng bắt đầu run. Hơn nữa thời gian chờ xe buýt quả thật rất lâu, nơi ngoại ô hoang dã này, tôi đi theo một người dân ở đây cũng không phải là chuyện xấu, nên dứt khoát đứng lên theo hắn lên xe.
Xe lập tức khởi động, nhìn ngoài cửa sổ từng dãy đèn màu da cam không ngừng lùi về sau, chợt nhớ lại năm đó vào đêm tết Nguyên Đán bị người phục kích, trời cũng lạnh như vậy, tôi ngồi ở trên xe Đường Tống, ngoài cửa sổ cảnh sắc cũng giống như vầy.
Ban đêm cuối mùa thu làm cho người ta rất cô đơn, cũng không biết người kia giờ khắc này đang làm cái gì?
Đang miên mang suy nghĩ, chợt phát hiện có gì đó không đúng – xe này càng chạy càng xa.
“Đi nhằm đường sao?” Tôi cau mày.
Kỳ lạ tài xế không để ý tới tôi, tôi chỉ có thể lần nữa hô to một tiếng “Dừng lại”, kết quả giống như cục đá rớt vào trong nước không chút phản ứng, kỳ lạ đến nổi khiến cả người tôi đều lạnh.
Lần này ông trời muốn tôi mất mạng thật rồi, cư nhiên lên tặc xe, kế tiếp không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nghĩ tới đây, đôi tay tôi phát run, trán đổ rất nhiều mồ hôi.
Tô bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ, tức thì sinh ra một kế, thừa dịp hắn chưa chuẩn bị, mở cửa xe, đem ba lô quần áo nhét bên ngoài xe.
Trong ba lô có tất cả tiền cùng quần áo, hắn muốn tiền, nhất định sẽ đi nhặt lên, ít nhất có thể trì hoãn thời gian.
Quả nhiên đúng như tôi dự đoán, tên tài xế lùn lùn chưởi thề một tiếng, lập tức thắng xe lại, tôi nhân cơ hội này tôi mở cửa xe ra nhắm hướng ngược lại chạy thục mạng. Nơi này là vùng ngoại thành, không có đèn đường, chung quanh rất tối, tôi cố gắng chạy về phía trước, nhưng không bao lâu liền nghe thấy âm thanh của động cơ xe truyền đến, ánh sáng của đèn xe chiếu lên người tôi toàn thân cực kỳ lạnh.
Đường lớn không thể đi, tôi trực tiếp chui vào bụi cỏ chung quanh cao đến nửa người, cuối người xuống mà đi qua, trời vừa mới mưa, trong đất toàn là bùn, vừa ướt vừa trơn, nước dơ lạnh thấm vào giầy, cả đôi chân cũng đông cứng, nhưng vì mạng sống, tôi vẫm không ngừng chạy. Chung quanh cũng không biết là cỏ gì, đặc biệt cứng rắn, va vào mặt rất đau.
Mạng sống giống như ngàn cân treo sợi tóc tôi cảm thấy mình không qua khỏi, nghĩ đến chuyện xấu nhất có thể xảy ra, cả người tôi bắt đầu run rẩy, sâu trong lòng tôi vô cùng sợ hãi không ngừng chạy về phía trước. Nhưng lúc đó tôi bước hụt chân, ngã xuống một cái hố lớn toàn là bùn. Hố bùn sâu khoảng một mét, vấy bẩn lên người của tôi, lúc này tay chân tôi run đến nỗi không cách nào leo lên được, sợ đến bật khóc, nhưng không dám khóc ra tiếng, chỉ có thể dùng răng cắn chặt lấy tay.
Đêm càng khuya, gió càng lớn, cả người tôi ướt lạnh, cảm giác như ở Địa ngục – tôi nghe thấy tiếng xe tên lưu manh dừng lại, cũng chui vào bụi cỏ, dưới ánh sao, thậm chí có thể nhìn thấy bóng đen thấp bé của hắn.
Vào lúc này tôi hoảng sợ đến nổi trái tim muốn văng ra ngoài, thì đột nhiên không biết từ đâu xuất hiện một bóng đen cao lớn, cùng tên lưu manh kia vật lộn một hồi.
Đúng lúc này, bỗng nhiên xa xa có chuông báo động mãnh liệt. Tôi nghi ngờ mình bị ảo giác, nhưng cẩn thận lắng nghe, phát hiện tiếng chuông báo động từ từ gần. Người đàn ông lưu manh cũng nghe thấy, nóng nảy, lập tức bỏ chạy, sau đó. . . . . .
Sau đó tình huống cụ thể thế nào, tôi cũng không rõ lắm, bởi vì trời lạnh, bởi vì sợ hãi, sau khi tôi cố gắng leo ra khỏi hố bùn liền choáng váng nặng.
Khi tỉnh lại thì tôi đang ở trong bệnh viện, bên cạnh là một anh cảnh sát đẹp trai đang chờ tôi lấy thông tin, nói cho tôi


XtGem Forum catalog