Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

y người có thể để cho em dựa vào, em thỉnh cầu anh tỉnh lại, cầu xin anh, tỉnh lại đi, em thật sự sắp chống đỡ không nổi nữa”.
Trên gò má của Đường Tống nhỏ xuống vài giọt nước mắt – Chính là những giọt nước mắt của tôi.
Tôi vùi mặt vào lòng bàn tay của hắn, nhẹ nhàng khóc sụt sùi. “Đường Tống, van cầu anh, em xin anh nhanh nhanh tỉnh lại. Không phải anh nói muốn cùng em sống tốt thời gian còn lại sao? Không phải nói muốn sinh một bé gái giống như chúng ta sao? Sao anh lại trốn tránh? Sao anh có thể cứ như vậy ngủ mãi?”
Những chuyện trước kia ai đúng ai sai đã không còn quan trọng, tôi chỉ biết tôi yêu Đường Tống. Đi xa như vậy, cũng không làm cho tôi quên hắn, mà là giúp tôi hiểu được như thế nào yêu. Nhưng khi tôi tỉnh ngộ, hắn lại ngủ say. Có lẽ đây là trời cao muốn trừng phạt chúng tôi tỉnh ngộ quá muộn. Nhưng tôi đã biết sai rồi, tại sao vẫn tiếp tục trừng phạt tôi?
“Đường Tống, nếu lời anh nói yêu em là sự thật, tại sao khi thấy em khóc anh cũng không lên tiếng? Anh chứng minh cho em thấy anh yêu em đi, ôm em đi, hôn em đi, tại sao anh không nhúc nhích?” Tôi nhẹ nhàng khóc, tất cả tim phổi đều giống như bi thương kìm nén đến nổi căng cứng.
Nhưng cuối cùng Đường Tống vẫn không nhúc nhích.
Tôi khóc đến run rẩy thân thể, một đôi tay nhỏ bé lại đặt ở trên tay của tôi, truyền tới bên tai âm thanh nha nha non nớt.
Ngẩng đầu, nhìn thấy một bé gái trắng hồng xinh xắn, là Tĩnh Hạ.
Quay đầu lại nhìn thấy cửa phòng bệnh khép hờ, tôi biết nhất định là Duy Nhất mang theo Tĩnh Hạ đến thăm tôi, lại bắt gặp tâm tình tôi không tốt, lại không thể khuyên can, liền để Tĩnh Hạ đi vào an ủi tôi.
Tĩnh Hạ chỉ biết kêu ba mẹ, mỗi lần nhìn thấy tôi cũng chỉ gọi nha nha, vậy mà nhìn Đường Tống đang nằm trên giường, bé lại dùng ngón tay út mập mạp, gọi ra rõ ràng hai chữ “Ba ba”.
Tôi nhịn không được bật cười, cải chính nói, “Tĩnh Hạ, đây là chú, chú, chú”.
Tĩnh Hạ lại không nghe, vẫn như cũ kêu, “Ba ba”.
“Đợi lát nữa cha ruột con tới không nổi giận đến chết mới lạ” Tôi vuốt xuôi sống mũi nhỏ của Tĩnh Hạ, tiếp đó đứng dậy đi đến phòng rửa tay chuẩn bị rửa mặt rồi đưa Tĩnh Hạ trở về.
Tiếng nước ào ào mở ra, tôi loáng thoáng nghe Tĩnh Hạ trước kêu mấy tiếng ba ba, tiếp đó lại nghe giọng cười ha ha ha khanh khách .
“Một mình con cười khúc khích cái gì đây? Tĩnh Hạ?” Tôi vừa hỏi vừa đi ra khỏi phòng rửa tay, lại phát hiện, bàn tay nhỏ bé của Tĩnh Hạ bị một bàn tay cầm.
Mà cái tay kia, gầy yếu trắng nõn – thuộc về Đường Tống.
Tôi ngơ ngẩn tinh thần, từng bước từng bước thong thả đi tới.
Tôi nhìn thấy, Tĩnh Hạ ngồi ở mép giường bệnh, đang cười vung vẩy cái mông, mà trên giường bệnh chính là người đàn ông đó, hắn mở mắt, đang thương yêu nhìn Tĩnh Hạ.
Khăn tay thấm ướt nước rớt xuống đất, trên mặt đất cũng loang lỗ nước, tôi đứng tại chỗ, nội tâm bị chấn động bởi cảm xúc mạnh mẽ đầu óc choáng váng.
Người đàn ông kia nâng lên tròng mắt mệt mõi, mỉm cười nhìn về phía tôi, thời gian vô tình trôi qua, thế nhưng hắn vẫn là thiếu nhiên áo trắng như năm đó, dáng dáp tao nhã, vẫn đầy đặn và rất ấm áp dịu dàng.
Nước mắt ngân ngấn ở bên trong, tôi nghe thấy hắn nhẹ giọng nói, “Bà xã, anh mới là kẻ bị em thuần phục”.
Đêm hôm đó, ôm lấy Đường Tống, tôi nằm mơ – một người đàn ông đưa tôi từ trong rừng cây với sương mù dày đặc đi ra ngoài, hắn quay đầu lại, hắn mỉm cười, chóp mũi của tôi đều là hương vị mát mẻ của ngô đồng nước Mỹ cùng bạch xạ hương bí ẩn.






Ngoại truyện về Hòa Nhất . . .
Tôi đây cả đời chỉ yêu một người phụ nữ.
Mà lần đầu tiên khi tôi nhìn thấy người phụ nữ này thì cô đang là cô dâu của người khác.
Ngày đó, cô mặc áo cưới màu trắng, khăn voan che mặt, xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại rất khiêm tốn. Tôi chỉ đứng xa xa nhìn cô một cái, liền quay đầu đi – tôi chắc chắn cuộc hôn nhân này cũng chỉ là một buổi tiệc của người giàu sang, đẹp đẽ nhưng đầy lạnh lùng.
Cuộc hôn nhân không tình yêu này đối với tôi cũng không có gì mới mẽ
Vì vậy ở trong vườn địa đàng, ở trong bóng tối, tôi hôn cô, môi của cô rất mềm, lưỡi rất ngọt, nhưng nhiệt độ rất lạnh, cô đối với tôi không có bất kỳ cảm giác gì, cô nghĩ đến một người đàn ông khác – cô ở trên người tôi, tìm kiếm hình bóng của chồng cô.
Tôi cũng chỉ là kẻ thế thân.
Tôi thích em, nhưng, cách yêu vẫn còn rất xa. Tôi đây làm sao có thể nói cho em biết, cũng như vậy tự nói với mình.
Thừa dịp Đường Tống nằm trong bệnh viện, tôi đến nhà tìm cô, mạnh mẽ cùng với cô nằm ở trên một cái giường, thật sự là cái gì cũng không làm, chỉ đắp chăn bông nói chuyện phiếm, nhưng cảm giác đó thật tuyệt, đó là lần đầu tiên, tôi nghĩ đến từ ngữ “Sở hữu”.
Thế nhưng người phụ nữ làm tôi nghĩ đến điều này lại không có bất kỳ tình cảm nào với tôi, từ trong lòng đến ánh mắt của cô đều là Đường Tống – trong nhật ký của cô, từng câu từng chữ, ghi lại tám năm tình yêu của cô đối với Đường Tống.
Một đêm kia, tôi bỗng nhiên cảm thấy một chút hoảng hốt, tôi bắt đầu