Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341700
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.
quyết định ở lại chăm sóc cho bà – vì thời gian tôi sống cùng bà đã không nhiều.
Trên thế giới duy nhất đoán không ra, chính là lòng dạ con người, duy nhất không lường trước được, chính là sinh mạng.
Mẹ tôi thân thể rất suy yếu, vẫn ngủ mê man, mãi cho đến buổi chiều mới tỉnh lại. Nhìn thấy tôi trong nháy mắt, bà rất kích động, mấp máy môi muốn nói chuyện. Tôi dán lỗ tai ở bên miệng của bà, qua thật lâu, mới nghe rõ lời của bà.
“Tiểu Lệ, con trở về rồi”.
Thần trí bà không minh mẫn, lại nhận nhằm tôi thành Tần Lệ.
Tôi gật đầu một cái, nói, “Đúng vậy, mẹ, con đã trở về”.
Lúc này bà mới an tâm, cầm thật chặt tay của tôi, lại từ từ ngủ.
Tôi ngồi ở trước giường bệnh, nhìn mẹ nắm tay của tôi, gầy yếu nhưng lạnh như băng, từ trước tới nay, tôi và bà chưa từng có hành động thân mật như vậy, khi còn bé nhìn Tần Lệ luôn rúc vào trong ngực bà, tôi luôn ghen tỵ.
Nhưng không ngờ tới, một ngày, bà sẽ nắm tay của tôi – cho dù đây chỉ là một hiểu lầm.
Tôi ngồi như vậy đến tối thì ông ngoại vào thay cho tôi đi ăn tối. Cảm giác đói bụng ập tới, vừa đúng bênh cạnh bệnh viện có một quán hoành thánh, mặc dù hoàn cảnh không tốt, nhưng mùi vị tuyệt ngon, tôi ngồi xuống, gọi một chén, ngồi ăn.
Bên trong làm cho tôi một chén hoành thánh, nhân hạt sen trong veo nhẵn nhụi, làm tôi không khỏi nhớ lại trong phòng nhỏ ở thôn trên núi, Đường Tống vì tối nấu chén hoành thánh.
Hắn tắt máy, chứng tỏ hắn đã buông tay. Cũng tốt, mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống của mình. Hắn theo đuổi một năm, coi như đã hết lòng quan tâm giúp đỡ.
Tôi đang vừa ăn vừa nghĩ, chợt một người ngồi xuống ở trước mặt tôi. Tình cảnh này quá quen thuộc, tôi ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên nhìn thấy một người quen cũ – Tô Gia Minh.
“Bạn học Tần Khinh, cuối cùng cậu cũng chịu trở lại”. Hắn cắn răng nghiến lợi nói.
“Bạn học Tô Gia Minh, nghe nói cậukết hôn”. Tôi nhìn hắn mỉm cười.
Hắn tạm ngừng, tiếp tục trút giận. “Tớ cũng không thể đợi cậu cả đời”.
“Ai cho cậu chờ tớ?” Tôi vội vàng nói rõ.
“Được, được, được coi như tớ tự mình đa tình”. Tô Gia Minh giận dỗi.
“Cũng kết hôn rồi, về sau đừng giở tính trẻ con như vậy nữa. Đúng rồi, lúc nào thì mang bà xã của cậu tới giới thiệu đây”. Tôi nói.
“Thôi đi, bà xã tớ là đại mỹ nhân, sợ cậu tự ti thôi”. Tô Gia Minh nhẹ giọng hừ hừ.
“Thôi đi, Tần khinh tớ da mặt còn dầy hơn thành tường, tuyệt đối sẽ không tự ti”. Tôi tranh cãi với hắn.
Chậm chạp, ăn xong hoành thánh, tôi muốn trở lại bên cạnh mẹ, liền tính tiền cùng hắn tạm biệt.
“Vội vã như vậy làm cái gì?” Tô Gia Minh hỏi.
“Tớ muốn về bệnh viện chăm sóc bệnh nhân”. Tôi giải thích.
Tô Gia Minh thở dài. “Tần Khinh, cái người này quả nhiên cả đời thiếu nợ hắn”.
“Thiếu người nào?” Tôi thật sự không hiểu tại sao Tô Gia Minh lại nói như vậy.
“Còn có ai ngoài Đường Tống. Cậu xem, cậu hy sinh cho hắn nhiều năm thanh xuân như vậy, thật vất vả rời đi, cho là có thể thoát khỏi hắn, ai ngờ người này lại thành người sống đời sống thực vật, chuyện này không phải kích thích sự đồng cảm của cậu sao? Tớ thấy cả đời này cậu sẽ dính cùng một chỗ với hắn. Chỉ là Tần khinh tớ nhắc nhở cậu, tình huống của hắn như thế nói không chừng mười mấy hai mươi năm cũng không tỉnh lại, tớ khuyên cậu nên thực tế một chút, sớm mà tính toán đi”.
Tô Gia Minh một mình đọc thoại làm cho máu của tôi trong nháy mắt dần lạnh.
Mặc dù không nghe rõ ràng trước sau, nhưng có một câu hắn nói, tôi nghe rất rõ ràng – Đường Tống thành người sống đời sống thực vật.
Trong nhất thời tôi không thể suy nghĩ được gì, trong đầu như có vô số đàn quạ bay qua, trước mắt bỗng nhiên mờ mịt.
Về sau tôi mới biết, ngày thứ hai sau khi tôi đi Đường Tống gặp chuyện không may, bên cạnh trường học có một con sông, mùa hè nước sông chảy xiết, bơi lội vào thời gian này rất là nguy hiểm. Mặc dù cha mẹ thầy cô giáo nhắc đi nhắc lại không cho phép trẻ con đến gần sông, nhưng bọn học sinh không chống cự nổi sự mát mẽ của nước sông hấn dẫn, thỉnh thoảng len lén chạy đi. Mà buổi trưa ngày hôm đó, chính là một trong những ngày nóng nhất trong năm, bốn học sinh thừa dịp cha mẹ ngủ trưa không ai trông nom, len lén chạy đến bờ sông bơi lội, vô ý bơi vào trong dòng nước chảy xiết, tính mạng rất nguy kịch, Đường Tống nghe tiếng kêu cứu, chạy tới bờ sông nhảy xuống cứu chúng. Nhưng nước sông chảy xiết, bọn trẻ con lại không ngừng giãy giụa, trong lúc đang cố gắng cứu đứa thứ tư, thì một con sóng to đánh tới, hắn bị nước sông cuốn đi.
Thôn dân chạy tới ngay sau đó, em học sinh thứ tư đã bị nước cuốn trôi đã chết, còn Đường Tống cũng bởi vì bị nước cuốn trôi nên rơi vào trạng thái hôn mê, bác sĩ nói, nếu tình trạng người sống thực vật như thế này mà trôi qua mấy tháng, tình hình sẽ ít có chuyển biến tốt, cho dù sau này tỉnh lại, cũng sẽ không hoàn toàn hồi phục.
Số điện thoại hắn đưa cho tôi, còn nói chỉ một mình tôi mới có thể gọi, chắc là bị mất vào lúc đó, không biết rơi ở đâu.
Lần này, chúng