Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.

cho Dương Dương, quả nhiên không phụ kỳ vọng, vừa ra ngoài liền quật ngả được hai người bên phía đối phương, tình thế quân ta chuyển mạnh. Đường Tống tiếp tục chỉ huy, giữ mấy mỹ nữ non kém ở lại, những người còn lại theo anh cùng xông vào nội địa quân đối phương
Duy Nhất hưng phấn cực kỳ, đứa nhỏ này kỹ thuật bắn súng phải nói là vô cùng chuẩn xác, trước kia mấy đứa con nít chơi trò bắn cung đều nhắm mấy con chim trên cây mà bắn, cô lão nhân gia này thì nhắm vào tiểu *** của con chim mà bắn, luyện hơn mười năm, công lực cũng được gọi là xuất thần nhập hóa (ý nói tuyệt đỉnh á). Nhưng hôm nay con nhỏ này không biết gân cốt cơ bắp như thế nào, cứ hướng về phía mấy đứa em gái non nớt của đối phương mà bắn, muốn bắn thì bắn đi, còn phải nhằm vào bộ ngực người ta mà bắn.
“Đừng bắn vào ngực người ta” – Tôi khuyên nhỏ
“Vì sao đừng, cậu xem mấy con nhỏ đó xem, tới bắn súng gì mà toàn mặc đồ bảo hộ nhũ (ngực á)? Cúp D rất giỏi à? Mới vừa rồi có con tiểu yêu tinh kia còn cố ý dùng bộ ngực đụng khuỷu tay Đường Tống nhà cậu kìa, tớ đây là đang giúp cậu báo thù nha Đại Khinh”
“Ý của tớ là, vốn chúng ta là cúp B cũng không phải là đối thủ của mấy đứa nó, cậu còn bắn vào ngực, bắn sưng lên rồi thăng cấp thành cúp E, cho cậu khóc chết luôn” – Tôi giải thích
Duy Nhất suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý, vì vậy liền bắt đầu hướng đến bắp chân của mấy cô em gái non nớt kia mà bắn, sau đó mới biết, trong số đó có một em tiểu yêu thừa dịp cô nàng không có ở đây mà câu dẫn Đoạn Hựu Hồng, từ đó cô nàng hễ thấy em gái non nớt kia thì tức cành hông.
Tôi vẫn đi theo bên cạnh Đường Tống, nhìn anh lấy tay chỉ huy đội viên. Cũng kỳ quái, ngày thường nhìn anh áo trắng nhẹ nhàng, không nghĩ tới mặc mê phục lại mang cỗ lực hoang dã, làm máu người ta sôi trào.
Đang nhìn đến xuất thần, Đường Tống hướng về phía tôi làm dấu -------- ngón tay tách ra thành hình cái bát, lòng bàn tay hướng bộ ngực của mình, sau đó lại chỉ vào chính mình, lòng bàn tay ở hai bên gò mà làm động tác lau lau.
Tôi suy tư một hồi, rốt cuộc cũng hiểu. Sau khi hiểu, lại có chút xấu hổ, vội vàng che mặt, oán giận nói: “ai nha, cởi quần áo ở đây, muỗi thật là nhiều nha”
“Cởi quần áo làm gì?” – Đường Tống cau mày.
“Anh không phải muốn chơi tiểu dã chiến với em à?” – Tôi tiếp tục che mặt, hoàn hảo trong bóp có mang theo Durex. (hahaha – chết với em ĐK này mất)
Đường Tống đứng hình một hồi lâu, sau đó hít sâu một cái, nhắm mắt nghỉ ngơi một phút, mới nói “Bà xả, em nghĩ đi đâu, ý của anh là, anh đối phó đàn ông, em đối phó với phụ nữ”
Sự thật chứng minh, Đại Khinh tôi tư tưởng thật không trong sáng a.






Đại Khinh tôi có một ưu điểm, mặc dù bị đả kích, yên tĩnh một lúc, sẽ phục hồi như cũ.
Là tiên phong đội chúng tôi, Dương Dương xem như lập được chiến công hiển hách, liều mạng xung phong, liên tiếp tiêu diệt không ít thủ lĩnh quân địch, mắt nhìn thấy chiến thắng, thằng nhóc này vẫn còn ở phía trước, chợt một khối đạn vô tình bắn tới, thẳng tắp bắn vào bắp đùi Dương Dương, tiên phong Dương ngã xuống đất, chúng tôi chuẩn bị tiến lên cứu, Đường Tống lại ngăn cản chúng tôi ------- “cánh rừng phía trước mai phục ít nhất 2 tay súng bắn tỉa, chờ chúng ta xuất hiện, sẽ một lưới bắt trọn”
Tôi bỏ qua, tựa vào bao cát phía sau cây thập tự giá. Trong lòng mặc niệm nói, Dương Dương đồng chí, lên đường bình an.
“Đường Tống mau ra đây” - giọng Hòa Nhất truyền tới. – “Nếu không ra, thủ hạ của ngươi sẽ phải chịu hành hạ”
Xem ra phát súng vừa bắn Dương Dương kia chính là của Hòa Nhất, hàng này không phải là người, hàng này là **oss (hix hix – ta chịu – bó tay khúc ni nha mấy bồ)
Tôi cúi người tránh ở trong chỗ rừng rậm rạp, đang chuẩn bị ngồi xuống nghỉ một chút, chợt cảm thấy một cỗ sát khí, trực giác lật người né tránh. Chỉ nghe bùm bùm loạn một trận, một loạt đạn bắn vào thân cây bên cạnh. A o i a, vỏ cây nát bấy, nếu bắn trên người tôi, nhất định nội thương a. Có thể có thâm thù đại hận với tôi như vậy, cũng chỉ có A Vane thôi.
“Đàn bà ác độc nổi dậy. Thật là đều gặp thần sát thần, gặp Phật diệt Phật” - tôi nói đúng là A Vane đi. Cô nàng thấy một kích chưa bắn trúng, liền lập tức giương khẩu tiểu liên MP5 nhắm ngay tôi.
Em gái, cư nhiên đùa thật – tôi vội vàng chạy trốn, giống như con chuột chạy qua đường, chật vật. Không sợ sao? tuyệt đối tước da không chừa một mảnh a.
Vì vậy lăn một vòng, cô ta còn theo sát không ngừng, trong đó một viên đạn thật là bắn trúng gót chân tôi, thật đau, lần dầu tiên có một cuộc chiến đấu chung cùng Đường Tống.
Cũng là lần đầu tiên vì soái ca mà bị thương, còn có gì mà tính toán sao?
Mắt thấy A Vane còn muốn tiếp tục, tôi cũng nổi giận, chuyện gì làm nhiều cũng sẽ quá đáng đi, tôi đối với cô ta coi như cũng hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.
Lập tức, tôi nằm rạp tên đất, nhắm thẳng, bóp cò, nhắm về đầu gối A Vane mà bắn. Tôi nói rồi, lúc còn bé thường xuyên cùng cậu của Duy Nhất đi sờ súng, sờ đại pháo, cũng không tệ lắm. Tôi