XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

ược ngực anh làm cho chậm lại, trong lòng bỗng nhiên an tĩnh, chưa bao giờ tôi có cảm giác an tâm mà dần dần ngủ mê man.
Sau đó tôi được biết, lúc đó tôi bắt đầu sốt cao, có lẽ thân thể tôi yêu thương bản thân mình, muốn thông qua hôn mê để cho tôi trốn tránh sự việc. Giữa lúc mơ màng, tôi cảm thấy mình tiến vào bệnh viện, treo ngược bình nước, kim tiêm, vị thuốc sát trùng, còn có mặt của Đường Tống, đó là tất cả trí nhớ của tôi.
Bệnh rất khó chịu, toàn thân máu giống như thiêu đốt, khí lực toàn thân cũng bị đốt sạch, hô hấp cũng nóng, tôi không tự chủ cầu cứu, những lúc như vậy, luôn có một đôi tay kiên định cầm lấy tay tôi, nhẹ giọng an ủi tôi, khiến tôi từ từ an tĩnh lại.
Bởi vì biết có một đôi tay thời thời khắc khắc bên cạnh bảo vệ, tôi cũng không quá khủng hoảng.






Lần này bệnh khá lâu, khi tỉnh lại đã là một tháng sau, thời tiết cuối thu. Mở mắt ra là sáng sớm, tuy có ánh mặt trời, nhưng cũng không ấm áp lắm. Lúc ấy, trong phòng bệnh có hai bóng người, đều mặc áo trắng, bóng trắng bên cạnh tôi vừa rút ống tiêm truyền dịch ra, vừa cười nói – “Đường tiên sinh, anh đối với vợ anh thật tốt” – Một đầu bóng trắng khác đang loay hoay cắm hoa bách hợp, điềm đạm nhu hòa, mùi hương duy nhất làm gian phòng ấm áp.
Tôi đem mắt mở ra và yên lặng, nhìn về phía cái bóng đang loay hoay cùng bó hoa – so với trí nhớ tôi bóng dáng ấy hơi gầy đi.
“A, Đường phu nhân tỉnh” – hộ sĩ áo trắng nhìn thấy tôi mở mắt, lập tức đi ra ngoài gọi bác sĩ.
Trong phòng bệnh, Đường Tống đến bên cạnh tôi, đưa tay sờ sờ gương mặt tôi, nhẹ giọng nói – “chúng ta về nhà”
Anh lặp lại lời hứa, dẫn tôi về nhà.
Tôi rất kỳ quái – “Làm sao cậu tìm được tôi?” – Tôi hỏi.
“Căn bản không tính tìm cô, nhưng mà có nghe đồng nghiệp nói, bệnh viện này hộ sĩ nào cũng trẻ tuổi, xinh đẹp, tựa như những đóa hoa, tôi nghĩ ngày nào đó chạy tới vườn hoa này ngó ngó, kết quả, vừa đến thì ngửi được mùi vị của cô, nên đuổi tới đây” – Tô Gia Minh giải thích.
Tô Gia Minh ma thú không tệ, hai chúng tôi song kiếm hợp bích, đoạt được không ít cực phẩm trong kênh thế giới, đưa tới một mảng mắng chửi xì xèo, nhìn ở cấp bậc của cậu ta, tôi cũng không có đuổi cậu ấy ra ngoài.
Nhưng thật như trời đánh, đang lúc nghỉ ngơi, đứng chờ sắp xếp bản sao, đứa nhỏ này đột nhiên hỏi – “Đại Khinh, cô rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
“Sao lại hỏi như thế?” – trong lòng tôi lộp bộp một tiếng.
“Cô không soi gương sao, cả ngày ăn nhiều như vậy, cũng còn gầy như vậy, nhất định là có tâm sự” – Tô Gia Minh đưa gương tới trước mặt của tôi, tôi cẩn thận nhìn, quả thật, cố gắng chút thì thành mặt trái xoan rồi.
“Hiện tại đang thịnh hành gầy mà, đẹp vô cùng, hơn nữa, tôi bệnh nặng một trận, có thể không gầy sao?” – Tôi nói.
“Lừa gạt đi, lừa gạt đi, cô cả ngày cũng không nói thật với tôi, mất tích lâu như vậy, gặp lại chính là nóng sốt nằm viện, hơn nữa, còn thường mất hồn, cô mà không gặp chuyện gì, tên tôi liền bổ làm đôi đi” – Tô Gia Minh có chút tức giận.
“Cậu suy nghĩ quá nhiều” – tôi muốn làm lòng cậu nhẹ nhàng.
“Đường Tống vì sao gần đây cứ nhìn chằm chằm cô, chỉ sợ vừa quay lưng là cô liền xảy ra chuyện gì, mỗi lần ra cửa còn dặn dò tôi chăm sóc cô thật kỹ” – Tô Gia Minh không biết ăn cái gì có lúc thật thông minh.
Tôi thật sự không nghĩ tới, mình và Đường Tống mỗi người đều rất cố gắng, vẫn bị người khác nhìn ra.
Tô Gia Minh tùy tiện lừa gạt thì có thể cho qua, nhưng Duy Nhất thì không thể rồi, dù sao tôi mất tích cũng không nhận điện thoại của cô ấy, hơn nữa sau đó sốt cao nhập viện, nghe nói tôi hôn mê, cô liền từ Mỹ bay về thăm tôi mấy lần, sợ tôi có chuyện gì sẽ không ai đánh rắm cùng cô nàng huyên thuyên rồi. Tôi tỉnh lại không bao lâu, đứa nhỏ này lại chạy tới, đến thì đến, tôi quyết định không để cho cô ấy biết chuyện, không phải là không xem cô là bạn, chỉ sợ cô quá chí cốt, biết tôi bị khi dễ, trong cơn tức giận không biết làm ra chuyện gì.
Duy Nhất cũng không hỏi gì nhiều, mỗi ngày cứ như vậy tới phòng bệnh của tôi đi dạo vài vòng, mang đồ ăn vặt và tạp chí xử lý. Lúc tôi từ từ thả lỏng thì đứa nhỏ này ngày nào đó, đứng trước cửa, khoanh tay ngang ngực, nhìn tôi, ánh mắt kia, thật rợn người.
Tôi vốn là đang nhấm nháp cánh gà nướng, bị cô ấy nhìn như vậy, ăn cũng không nổi. Chỉ có thể lau tay, hỏi, - “Sao thế?”
“Đại Khinh, cậu tính xem chúng ta quen nhau đã bao lâu rồi” – cô ấy hỏi.
Tôi vừa nghe, trong đầu có chút buồn bực, cô cô này bình thường bình thường không ôn chuyện cũ, một khi ôn chuyện tôi sẽ gặp nạn.
Nhưng nói phải nói, tôi bấm đốt ngón tay, tính toán, nói, - “hơn mười năm rồi, sao?”
“Tớ đối với cậu thế nào?” – Cô tiếp tục hỏi.
“Vô cùng tốt, nếu cậu là nam, tớ lập tức bỏ Đường Tống, gả cho cậu” – Tôi nói như móc tim móc phổi, còn kém không có than thở khóc lóc thôi.
“Vậy tại sao cậu bị khi dễ không nói với tớ? Không xem tớ là chị em đúng không?” – Duy Nhất cau mày, nổi giận.
Nhìn dáng vẻ, chuyện ở Anh quốc kia, chắc là c