Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.
g ý: “Hôn nhân của tôi, vui ve hay đau khổ đều là chân thật, trong mắt người khác nó ngắn ngủi, nhưng trong lòng tôi nó như một tường thành vĩnh hằng vững vàng kiên cố”
Về điểm này, tôi và Hòa Nhất hoàn toàn không phương pháp để tư tưởng giống nhau.
Mang theo bất đồng về tư tưởng, hai chúng tôi ngủ chung với nhau trong sáng, ngày hôm sau thức dậy liền chuẩn bị đi săn.
Ở quanh nhà có một chuồng ngựa, Hòa Nhất nuôi ngựa ở đó, anh ta cưỡi một con ngựa Vorontsove nhanh nhẹn, thân hình nó cao lớn, vẻ ngoài đẹp đẽ. Hòa Nhất mặc một bộ quần áo cưỡi ngựa màu đen, quần bò, giày ủng, nhìn qua tà khí rất nặng, càng đẹp trai mê người.
“Lên đây, anh với em cùng cưỡi.” Hòa Nhất đưa tay ra cho tôi.
“Tôi cũng muốn cưỡi.” Tôi không đưa tay mình ra.
“Hả…?” Hòa Nhất híp mắt lại, tỏ ra không tin tưởng.
“Có gan anh cho tôi một con.” Tôi khoanh tay lại. dưới ánh mặt trời nhìn anh ta hài hước.
“Tôi muốn cưỡi một con ngựa khác, kỹ thuật cưỡi ngựa của tôi do Duy Nhất tập luyện, tuyệt đối sẽ không té xuống.”
Đi theo Hòa Nhất băng qua nông trường, anh ta chỏ về phía đối diện có một cánh rừng lớn nói “Con mồi ở trong đó.”
Tôi nhìn về phía rừng cây, trong nội tâm rung mạnh, không nói được, cảm giác rất quen thuộc, giống như đã từng đến nơi này. Đi vào, có lẽ do buổi sáng, nơi này có màn sương mỏng, bỗng nhiên tôi tĩnh ngộ, cảnh sắc nơi này giống như con mộng không có hồi kết từ nhỏ của tôi.
Chính là hình ảnh đó, tôi không thể nào ra khỏi rừng cây.
Trái tim tôi bỗng nhiên đập mạnh liên hồi, như biết trước sắp có chuyện gì xảy ra, hơn nữa việc đó sẽ thay đổi lớn đến cuộc đời tôi.
Cổ họng bắt đầu căng lên, thậm chí khẩn trương đến muốn nôn mửa, trên trán cũng xuất hiện tầng tầng mồ hôi.
“Em làm sao vậy?” – Hòa Nhất hỏi
Tôi lắc đầu, nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng trấn tĩnh lại – “Không sao” – tôi nói – “Đã lâu không cưỡi ngựa, có chút khẩn trương”
“Không nghĩ tới, em cũng có lúc sợ” – hai mắt hẹp dài của Hòa Nhất tràn đầy chế nhạo.
Chúng tôi đang nói chuyện, bụi cỏ phía trước xuất hiện động tĩnh, Hòa Nhất đôi chân cử động, cưỡi con ngựa, cầm súng săn, nhanh chóng hướng về phía kia chạy đến.
Cái mông chạm đất, rầu rĩ, tôi xoa nhẹ một hồi, mới trở lại bình thường. Lúc này một con ngựa khác thong thả bước tới, tôi ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy Hòa Nhất.
Anh ta từ trên cao nhìn xuống – “em cho rằng tôi yên tâm đem một con ngựa chưa được huấn luyện qua để cho em cưỡi sao?” – anh ta nói.
Tôi không nói gì, nói gì cũng không cần thiết, thắng làm vua thua làm giặc.
Hòa Nhất nhúng người nhảy xuống ngựa, dùng roi ngựa nâng cằm tôi lên, gai phía trên làm cho tôi đau đớn. Tôi cũng không nói lời nào, cứ bình tĩnh như vậy nhìn anh ta.
“Em cứ như vậy mà ghét ở cùng tôi sao?” – Hòa Nhất hỏi, thanh âm rất nhẹ, mà ánh mắt lại rất nặng nề.
“Không liên quan đến anh” – tôi lắc đầu nói – “tôi chỉ muốn trở về nơi của tôi mà thôi.
“Nơi có Đường Tống sao?” – Hòa Nhất biết còn cố hỏi.
Tôi gật đầu, không giấu giếm.
Anh ta ngồi chồm hổm, một chân quỳ xuống đất, nhìn tôi đang nửa nằm dưới đất, nói – “em cố chấp đến khiến cho người khác tức giận, Đại Khinh”
Tôi không phủ nhận ý này, tôi vốn cố chấp, nếu không cũng sẽ không như con thiêu thân.
“Nói chuyện đi, em ở đây kiêu ngạo cái gì? Em như vậy chắc chắn tôi không dám làm tổn thương em sao?” – tâm tình Hòa Nhất bỗng dưng bộc phát, cơ hồ là rống lên với tôi. Tôi không biết đến tột cùng là cái gì kích thích anh ta.
“Đại Khinh, tôi không nhìn lầm em, em thật lợi hại, đối phó đàn ông, em rất được, không biết dùng thủ pháp gì? Vờ tha để bắt? Nói cho tôi biết, nói rõ cho tôi biết” – Hòa Nhất níu lấy cằm tôi, rất dùng sức, giống như muốn bẻ gãy tôi.
“Anh xem trọng tôi thôi, tôi làm gì có thủ pháp gì?” – tôi cau mày, nhìn anh ta, tôi chán ghét Hòa Nhất nóng nảy như vậy.
“Xem trọng? không, là tôi đánh giá thấp em” – hơi sức Hòa Nhất tiếp tục tăng – “Em là dùng cổ độc sao? Nếu không tại sao tôi phải đâm đầu vào đây? Tại sao Đường Tống cũng từ từ rơi vào đây?”
Trong lòng tôi chấn động, Đường Tống rơi vào, là ý gì?
“Em không hiểu sao? Để tôi nói cho em biết, Đường Tống đã đến Anh, cũng không có đi gặp Phạm Vận, không liên lạc với cô ấy, mà vội vàng đi tìm em” – Hòa Nhất muốn nhìn thấu tâm tư tôi, anh ta nhìn chằm chằm tôi, lời nói giống như chui từ kẽ răng mà ra – “Đại Khinh, em rất vui sao? Ít nhất ván này, em thắng Phạm Vận”
Đầu có chút ảo mộng, giác quan mơ hồ, trái tim nhảy tốc độ thật nhanh, thì ra người trong lúc cực độ vui mừng và cực độ đau khổ là giống nhau.
Đường Tống thật. . . . . . đang tìm tôi.
Lúc này, tiếng chuông điện thoại Hòa Nhất vang lên, anh ta nghe, ánh mắt vẫn nhìn tôi, tôi nghe thấy anh ta nói với đầu bên kia, không dùng phương pháp gì ngăn cản cậu ta, để tôi chế trụ cậu ấy.
Từ ánh mắt anh ta, tôi hiểu rõ, giờ phút này, Hòa Nhất lại biến thành một con mãng xà máu lạnh.
“Đường Tống đã đến đây sao?” – tôi không ngốc, không khó kh