Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1825 lượt.
ấy công tử có chút tiền cùng với mấy người mẫu mới nổi hội họp. Các loại gian tình, các loại thông đồng, người xem hoa cả mắt. Thừa dịp tôi đi đông đi tây lấy đồ ăn, khối thịt béo Đường Tống liền bị các mỹ nữ xuống tay, đủ loại hướng anh vọt tới.
Tôi cầm cái đĩa vừa ăn vừa nhìn, thật vui vẻ. Đường Tống né tránh đám mỹ nữ, lướt qua đám người đi tới bên cạnh tôi, siết chặt gương mặt tôi, oán giận nói - “xem vui không?”
“Rất vui!” – tôi vừa ăn vừa cười hỏi – “Ôi, được nhiều mỹ nữ bao quanh như vậy có cảm giác gì?”
Đường Tống im lặng, nói – “anh nghi ngờ tại sao có cảm giác mấy người này nhìn bộ dáng cứ giống giống nhau vậy?”
Tôi cười – “Hiện tại thấy em đây giống như Tiểu Thanh Tân nên phục chứ gì?”
Còn chưa cười được bao lâu, Đường Tống ném cho một câu nói thiếu chút nữa làm tôi sặc chết – “bà xã, em không cần lại vũ nhục Tiểu Thanh Tân chứ?”
Tôi rốt cuộc ngộ ra được, đứa nhỏ Đường Tống này, không thích hợp thân thiết với anh đâu, nếu không, anh liền bắt đầu khích bát mình, trên thực tế chính là vua châm chọc khoác áo thư sinh nho nhã.
“Thích chỗ này không?” – Đường Tống hỏi.
“Tạm được, mùi vị thức ăn không tệ” – tôi nói.
“Em chính là một kẻ tham ăn” – Đường Tống đánh giá – “Chỉ cần có ăn, đem em đi bán đến vùng núi cũng được”
“Em xém chút rơi nước mắt đây, ôi Đường Tống, anh rốt cuộc cũng hiểu em, không dễ dàng nha”
Đang đắc ý, ai ngờ, ‘nhạc cực sinh bi’, vì dùng sức quá mạnh, duyên số đưa chân đá đến cạnh hồ bơi, cho nên tôi cắm đầu ngã vào hồ bơi, trên đường ngã xuống cái đầu còn bị đập mạnh xuống, mắt muốn nổ đom đóm, hai mắt biến thành màu đen.
(** nhạc cực sinh bi: vui mừng quá độ hóa đau thương)
Khi đó còn thở, phát hiện mình đang trong nước, nhìn lên bầu trời, một mảng khói lửa, cô đơn đến tuyệt đẹp. Nước chặn lại lỗ tai, không nghe được bất kỳ thanh âm nào, chỉ nhìn thấy mặt Đường Tống bên cạnh hồ bơi, không còn giọt máu. Trên mặt anh không có máu, nhưng bốn phía xuất hiện rất nhiều tia máu nho nhỏ, như dây lụa đỏ tươi bóng loáng, ở trong nước lượn lờ thật kỳ dị.
Tôi bị thương?
Tôi bỗng nhiên nhớ lại ở căn biệt thư vùng ngoại ô nước Anh kia, cũng bên hồ bơi, trán tôi bị thương. Lúc trí nhớ và thực tế trùng điệp hiện ra, trong lòng tôi chợt sinh ra một tia sợ hãi, như có một con mãnh thú đang mở cái miệng rộng ra, đầy răng nhọn, hung hăng cắn cổ họng của tôi, làm tôi không thể hít thở, tay chân liều mạng quẫy đạp, nước chảy vào trong miệng không ngừng, sặc đến nỗi tôi hận không thể chết đi.
Tôi nhớ lại thời khắc kia.
Đau khổ quẫy đạp, mắt nhìn lên trời, dồn dập thở dốc, bụng tạo thành một lỗ hỏng cảm giác lồi lõm.
Trí nhớ đau khổ thì tự ngược tinh thần, thực tế đau khổ thì chà đạp thân thể, hai phía đồng thời đánh tới, đem ý chí và thân thể của tôi đánh ngã.
Tại nơi vô cùng sâu và lạnh đó, bỗng nhiên có một người ôm lấy tôi, đôi tay kia, lớn mà ấm áp, ôm tôi thật chặt, như nói với thân thể tôi rằng, nó sẽ không bao giờ vứt bỏ tôi. Lúc tôi bắt đầu cảm nhận được ý chí mãnh liệt đó, thân thể tự động tỉnh táo lại, con mãnh thú kia cũng tự nhiên biến mất, trong nháy mắt mất tích --- tôi cảm thấy an tâm trước nay chưa từng có.
Đôi tay này, là ý chí của tôi, là thân thể của tôi, là tất cả của tôi, vô cùng tin tưởng. Tôi tin rằng nó sẽ bảo vệ tôi, mãi mãi.
Đôi tay kia nâng tôi lên khỏi mặt nước, không khí trong lành tràn vào phổi tôi, tôi không cầu gì cả, ở trong lòng Đường Tống, tôi nhắm mắt mê man ngủ.
Sau đó mới biết, cái tên to con kia cũng là vô tình trong buổi tiệc mà nhìn thấy chúng tôi, đối với sự việc kia còn ghi hận trong lòng, vì vậy liền rủ đồng bọn đi vây Đường Tống, muốn dạy dỗ Đường Tống một chút, không nghĩ tới tôi sẽ xuất hiện, vả lại còn náo động như vậy. Nhìn thấy tôi rơi xuống nước, còn bị thương, bốn người đó sợ gây ra án mạng, vội vàng bỏ trốn, Đường Tống nhảy xuống cứu tôi lên, đưa đến bệnh viện gần đó. Bởi vì chuyện xảy ra tại buổi tiệc của Tiểu Hoa công tử, anh ta vô cùng lo lắng, nên cùng với Đường Tống vẫn canh giữ bên cạnh tôi, lo trước lo sau, còn nhờ bạn bè đem bắt bốn người kia lại, hung hăng dạy dỗ một phen.
Thật ra tôi là do bị kinh sợ quá độ mà thân thể suy yếu, ở bệnh viện không bao lâu thì tỉnh lại.
Tiểu Hoa công tử vui mừng ra mặt, vội nói – “chị dâu, chị tỉnh lại rồi, chị làm cho Đường Tống lo lắng muốn chết”
Tôi chậm chạp hạ mắt xuống, nhìn về phía Đường Tống, nhẹ giọng hỏi --- “Anh……..là ai?”
Lời vừa nói ra, Tiểu Hoa công tử vỗ đùi một cái, đụng đầu vào cửa, nói – “thảm thảm, thành ra người mất trí nhớ”
“Em… không nhớ anh?” – Đường Tống hỏi.
Tôi dĩ nhiên nhớ, cũng không phải là công chúa đậu phụ, làm sao đụng một cái thì mất trí nhớ chứ? Bất quá, dọa Đường Tống một chút, nhưng mà cũng không dám tiếp tục giỡn nữa ---- bởi vì, Đường Tống nhìn qua mặc dù rất bình tĩnh, nhưng mà sắc mặt, lại làm cho người ta đau lòng.
Lần này hình như chơi hơi quá, tôi vội