XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341828

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.

hột đào, khóc không ít đi. Vừa nhìn thấy chúng tôi tới, vội lôi kéo tay tôi nói – “chị, anh rễ, các người cần nhanh tìm ra hung thủ một chút”
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” – trong điện thoại cũng không nói rõ, tôi vội trấn an em ấy.
Không biết Dương Dương đắc tội với người nào, bọn họ hoài nghi là đám người trong Vườn Địa Đàng lần trước. Tần Lệ nói xong, mắt đỏ hoe – “Chị, nếu Dương Dương có việc gì không may xảy ra, em cũng không thể sống nổi”
“Em ngoài cậu ta không muốn gả cho ai nữa sao?” – tôi hỏi
Tần Lệ gật đầu, đầu nhỏ kia, gật cũng rất kiên định đi.
Tôi nhìn cậu ấy, trong lòng luôn nghĩ, muốn tìm thời gian cùng cậu ấy nói chuyện một lần.






Nói làm là làm, việc này không thể kéo dài, vì vậy, thừa lúc Đường Tống đi xem xét tình hình, Tần Lệ ra ngoài mua thức ăn, tôi đi đến giường bệnh của Dương Dương.
Thật ra cậu ta tính ra cũng không quá thân thiết, bình thường tụ họp cũng không nói với nhau mấy câu, có thể nguyên nhân lúc đầu là do cậu ta cũng là người thầm yêu tình địch của tôi, tôi và cậu ấy vẫn duy trì một khoảng cách. Cho nên hiện tại đơn độc ở chung một chỗ có chút lúng túng.
Dương Dương nhìn qua thương tích không nhẹ, khắp nơi đều băng bó, trói thêm mấy vòng nữa chắc cũng thành xác ướp luôn. Nhìn tôi đi vào, đứa nhỏ này có chút ngạc nhiên, cố cười, nói – “chị dâu, sao lại tới đây”
“Tới thăm anh một chút” – tôi cũng cười.
Sau khi cùng cậu ta khách sáo, tôi quyết định nói thẳng, sắp xếp lại suy nghĩ, trực tiếp hỏi – “Dương Dương, anh cảm thấy Tần Lệ thế nào?”
Nhìn cậu ấy như vậy, lòng tôi lạnh xuống. còn nói gì nữa, còn có thể nói lời nào đây. Tần Lệ bại hoàn toàn --- Dương Dương căn bản không quên được Phạm Vận.
“Anh và Phạm Vận có phải vẫn còn liên lạc” – tôi hỏi
Dương Dương im lặng, một hồi lâu, rốt cuộc gật đầu, một điểm này, giống như có cây búa, hung hăng đập vào lòng tôi. Trong lòng cảm giác rất phức tạp, chua sót mà sợ, vì Tần Lệ, cũng vì mình.
“Vậy, Tần Lệ biết chuyện này không?” – tôi tận lực bình tĩnh hỏi cậu ta.
Dương Dương lắc đầu.
“Anh có phải vẫn còn muốn Phạm Vận? Chỉ cần cô ấy một ngày không kết hôn, anh cũng không buông tha hy vọng?” – lời này hỏi ra tôi cũng không chịu nổi, có cảm giác, giống như đang trả bài.
Dương Dương không trả lời, hoàn toàn im lặng. Mà tôi cũng lặng im, chuyện tình cảm, đúng hay sai vẫn là mơ hồ, nhưng căn bản đạo đức phép tắc vẫn phải có.
“Dương Dương, nếu anh thật không biết rốt cuộc muốn kết hôn với Tần Lệ hay không, như vậy hãy đem những lời thật lòng của mình mà nói cho em ấy biết, để cho em ấy tự mình quyết định, có thể hay không?” – lời này do tôi là người ngoài cuộc nên chỉ có thể nói với Dương Dương như vậy.
Đã nói đến nước này, không cần nói thêm nữa, rời đi là thượng sách.
Đi trong lối nhỏ của bệnh viện, tôi bỗng nhiêm cảm thấy một loại sợ hãi, từ trong thân mình phát ra, lời nói Dương Dương như một cây châm, đâm trúng vào chuyện tôi cố ý quên thật lâu --- cậu ấy vẫn có thể liên lạc với Phạm Vận, như vậy còn Đường Tống?
Đường Tống và Phạm Vận, có hay không vẫn còn liên lạc.
Trong đầu không tự chủ nhớ lại dây đeo tay hồng lạc kia, Đường Tống quăng vào thùng rác, sau đó tôi cũng không nhìn thấy lần nào nữa, nhưng sâu trong lòng mình biết là Đường Tống đem giấu nó ở một nơi nào đó. Cái ý nghĩ này tôi muốn đem nó chôn đi, vậy mà nó lại giống như một sinh mệnh dai dẵng, từ dưới đất chui lên.
Vốn là lòng tốt, nháy mắt trở nên buồn bực, trong lòng giống như bị mèo bắt, ngứa ngáy, thậm chí trong đầu xuất hiện một tia sợ hãi --- tôi muốn về nhà, tìm lại sợi dây đeo tay hồng lạc kia.
Đường Tống đang cùng mấy người bạn điều tra chuyện Dương Dương bị thương, tôi nói muốn về nhà nghỉ ngơi, anh cũng không nghi ngờ.
Vừa về đến nhà, tôi liền trực tiếp đến thư phòng của Đường Tống, nơi này tôi chưa bao giờ đi vào, là thế giới riêng tư cùa anh, mà hôm nay, tôi lại lẻn vào, hèn hạ mà nói là như kẻ trộm.
Động tác của tôi rất cẩn thận, kiểm tra cũng rất cẩn thận, mỗi một món đồ động vào, sau đó đều trả về chỗ cũ, bảo đảm anh sẽ không biết được.
Vậy mà nỗ lực hơn cả tiếng đồng hồ, cũng không có thu hoạch gì, tất cả đều là tài liệu làm ăn, không có bất kỳ thứ đồ tình cảm nào.
Anh thật sự, đem món đồ đó bỏ đi?
Tôi ra khỏi thư phòng, tại đầu cầu thang, ngồi xuống, lau mồ hôi trên trán, mồ hôi lạnh, là do sợ hãi, tôi cảm thấy tôi rất đáng sợ.
Trước kia chưa từng muốn tới đây điều tra, nhưng cố tình đang lúc tình cảm với Đường Tống có tiến triển lại xuất hiện ý nghĩ như vậy, Tần Khinh, tại sao mày lại có càng nhiều, ngược lại càng muốn có nhiều hơn? Mày không phải từng nói với mọi người, mày cần, chỉ là bên cạnh Đường Tống, mặc cho trong lòng anh suy nghĩ đến ai, đều không oán trách hay sao? Vậy tại sao hiện tại lại muốn làm huyện như vậy?
Thì ra lòng người ta, đúng là động không đáy.
Tôi vẫn ngồi mất hồn như vậy, Đường Tống đi tới lúc nào cũng không hay biết.
“Sao vậy?” – Anh ngồi xuống cạnh tôi trên bậc tha