Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời
Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.
kỳ!" Các sư huynh đệ đều thở phào, với thái độ trước kia của ông Nguy, lần này ông xuống nước như vậy quả không dễ dàng.
"Sư phụ quan sát lâu như vậy rồi, còn có thể không xuống nước sao?" Nguy Đồng còn chưa kịp lên tiếng, thì đã bị tứ sư đệ - vốn tự xưng là sát thủ tình trường cướp lời, cậu ngồi bắt chéo chân, xoa xoa chiếc cằm đầy vẻ tự đắc, phân tích tỉ mỉ, "Sư phụ xuống nước lần này, cũng coi như đã thừa nhận chuyện đính hôn của sư tỉ, xem ra không bao lâu nữa chúng ta phải chuẩn bị làm đám cưới rồi. Sư tỉ, đính hôn thì đính hôn, nhưng trước khi chính thức làm đám cưới chị phải cẩn thận đó, đừng để xảy ra sự cố gì. Chị cũng biết, bụng to mà mặc váy cưới là không đẹp đâu."
"Sát thủ tình trường" này vì ăn nói lung tung đã ăn trọn một quyền của đại tiểu thư Nguy gia. Các sư huynh đệ khác thấy tình hình không ổn, lập tức giải tán, ai làm việc người nấy. Nguy Đồng thổi thổi nắm đấm, tâm trạng hân hoan trở về phòng tắm gội.
Đợi sau khi nhân vật Nguy Đồng rời khỏi, mười một sư huynh đệ kia lại tụ tập lại, lần này, không khí còn náo nhiệt hơn trước nhiều.
"Đồng Đồng nhà chúng ta lần này nghiêm túc thật rồi!" Tứ sư đệ vừa nhận trọn cú đấm của Nguy Đồng đến giờ vẫn đang nằm dài dưới đất, thỉnh thoảng lại rên lên vài tiếng than đau đớn, vị sư tỉ này ra tay quả không nhẹ.
Mười một sư huynh đệ than ngắn thở dài, mỗi người một câu. Kết hôn không phải là chuyện nhỏ, chàng công tử nhiều tiền kia nhìn thế nào cũng thấy không đáng tin. Bọn họ còn đỡ, chứ nếu đại sư huynh Nhược Thần biết được thì lớn chuyện rồi.
"Vậy thì đừng nói chuyện này cho đại sư huynh biết!" Tam sư huynh lên tiếng quả quyết, sư đệ ngũ lục thất bát lập tức phụ họa.
"Không được! Chuyện lớn như việc kết hôn này không thể giấu được, bất kể thế nào cũng phải thông báo cho đại sư huynh Nhược Thần biết!" Nhị sư huynh phản bác, sư đệ cửu thập nhất gật đầu tán thành.
Ý kiến không thống nhất, các sư huynh đệ chia làm hai phe, dần dần chuyển từ động khẩu sang động thủ.…ti3u+_+ha0…
Tứ sư đệ vẫn đứng ngoài cuộc nhìn trận chiến, tiểu sư đệ nhỏ nhất thân thủ cũng yếu nhất, lại vốn không thích đánh nhau, nên từ từ tránh qua một bên, nấp sau tứ sư huynh, tránh khỏi bị trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.
Nhị sư huynh tuy thân thủ giỏi, nhưng người bên phía tam sư huynh lại đông hơn, sau màn đọ sức đầy kịch tính, cuối cùng mọi người thống nhất nghe theo tam sư huynh, quyết định không nói - đánh chết cũng không nói ra chuyện này! Còn về việc khi Nhược Thần từ châu Âu trở về, biết được chuyện này thì họ phải ứng phó thế nào lại là chuyện khác.
***
Trong phòng, Nguy Đồng không hề hay biết gì về tình hình bên ngoài, cô vừa gọi điện thoại cho Lăng Lạc An, hỏi anh cuối tuần này có rảnh không, sau đó nói cho anh biết cha cô có ý mời anh tới nhà dùng cơm.
"Hai tối cuối tuần có thể anh đều bận cả rồi." Anh ngập ngừng giây lát, "Hay là, anh tạm gác những chuyện đó lại?"
Nghe anh nói vậy, Nguy Đồng vội nói không cần, cô biết việc học tập của anh ở trường đại học cũng không dễ dàng gì, còn chuyện ăn cơm thì hôm nào cũng được, đợi khi nào anh có thời gian rồi tính sau.
Khi Nguy Đồng sắp tắt máy, anh đột nhiên gọi tên cô, "Nguy Nguy..." Dường như có gì đó muốn nói nhưng rồi lại thôi, ngay sau đó là giọng nói ấm áp xen lẫn tiếng cười quen thuộc, "Mấy ngày không gặp, có nhớ anh không?"
Cô trườn dài trên giường, cười lớn, "Một chút chút."
"Chỉ có một chút chút thôi sao?" Hình như anh có đôi chút không vui, "Nguy Nguy, anh rất nhớ em!"
Tối đó, Nguy Đồng nhìn ngắm tấm ảnh chụp chung của hai người trong điện thoại rất lâu. Tấm hình đó vốn là do anh ép cô chụp. Khi cô đang ăn cơm, anh bỗng chạy lại ôm chặt bờ vai cô, khiến cả nửa thân trên của cô không cử động nổi, môi anh đặt
trên má cô, còn tay kia đưa điện thoại lên chụp. Khuôn mặt cô đầy vẻ khó chịu, còn anh thì lại cười rất sảng khoái, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Nhớ đến câu nói "Anh rất nhớ em!" của anh, trong lòng Nguy Đồng miên man cảm giác ngọt ngào, lâng lâng, đột nhiên cô muốn nhìn thấy anh. Ôm anh, hôn anh...chuyện tình yêu nam nữ, quả là kỳ diệu.
Trước khi tắt đèn đi ngủ, cô đã hạ quyết tâm, phải nói cho anh biết chuyện giữa cô và Lăng Thái.
Nếu hai người thật sự ở bên nhau, thì không nên có bí mật, cô hi vọng, có thể tiếp tục ở bên anh như bây giờ, không che dấu, không dối gạ, ở bê nhau thật vui vẻ.
Sau khi nghĩ thông suốt, Nguy Đồng thở phào nhẹ nhõm, tâm sự nặng trĩu trong lòng dường như đã vơi đi một nửa. Cô nắm chặt chiếc điện thoại từ từ chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.
***
Ngày hôm sau, Lăng Lạc An không tới công ty, Lăng Thái cũng không thấy xuất hiện. Nguy Đồng nhàn rỗi không có việc gì làm, thấy Lục Lộ đã đi ra ngoài, cô mở máy tính của anh bắn zombie. Lần đầu tiên khi cô bị Lục Lộ phát hiện dùng máy tính của anh chơi game, đối phương có chút khó chịu, nhưng gần đây trò chơi này lúc rảnh rôi Lục Lộ cũng chơi, vì vậy anh không xóa bỏ nó, cũng không phàn nàn gì về việc cô dùng máy tính của anh chơi game.
Trong lúc trò chơi đang đến hồi gay cấn nhất, điệ