Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341442
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1442 lượt.
n thoại Nguy Đồng bỗng đổ chuông, cô bận nhấp chuột, bấm nghe máy mà không nhìn xem là ai gọi tới. Bên kia đầu dây vang lên giọng đàn ông lạ mặt, người đó nhắc cô kiểm tra hòm thư QQ của mình, nói có một đoạn video quan trọng muốn cô xem.
Cuộc nói chuyện rất ngắn, đối phương nói xong liền tắt máy, Nguy Đồng lập tức quay trở lại trò chơi còn dang dở, nhưng tình hình đã không thể cứu vãn được nữa, zombie tràn qua rào chắn, ăn hết số cây cô đã trồng, cô chán nản bấm thoát trò chơi.
Trên màn hình điện thoại hiển thị số vừa gọi đến là một số lạ, cô nghĩ một lúc, thôi thì thử mở QQ lên xem sao. Ngay sau đó, cô nhìn chăm chăm vào màn hình, ngồi bất động trên ghế.
Đoạn video không dài, chỉ khoảng hai ba mươi giây, hình ảnh vô cùng rõ ràng, vừa nhìn đã biết là quay lén. Một đoạn video chỉ vẻn vẹn hơn hai mươi giây, nhưng đã khiến cả người cô như rớt xuống hầm băng ngàn năm.
Đây là một đoạn video quay cảnh ân ái, cô gái trong đó hơi thở gấp gáp, đoạn băng từ phía sau chỉ thấy tấm lưng trần trắng như tuyết cùng làn tóc rối bời, và người đàn ông đang quấn lấy cô gái đó chính là... Lăng Lạc An.
Nguy Đồng nhấp chuột tắt đoạn video, bàn tay siết chặt, vì dùng lực quá mạnh nên con chuột máy tính bật tung ra.
Cô hít thở thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang thiêu đốt tâm can. Trong khi thoát QQ, xóa đoạn video, tắt máy tính, Nguy Đồng không quên đọc thuộc phần thời gian và địa điểm đính kèm với đoạn băng đó.
Rất rõ ràng, đối phương sợ cô không tin, nên đã gửi kèm theo địa điểm để cô đích thân tới kiểm tra.
Là ai đã làm, tại sao lại làm như vậy...? Những nghi vấn này cứ ong ong trong đầu nhưng Nguy Đồng không thể nào lí giải nổi. Sau khi ra khỏi công ty, cô đi thẳng tới khu biệt thự cao cấp phía nam thành phố Z, suốt quãng đường đi cô hoàn toàn yên lặng. Những ngón tay trắng toát nắm chặt lấy tay lái, quai hàm siết chặt là thứ duy nhất thể hiện rõ sự phẫn nộ cũng như sự rối bời trong lòng cô.
Đúng vậy, cô phải tới đó xem, cô phải nhìn cho rõ ràng - cho dù sự thật có đúng như những gì trong đoạn video đó thì cũng phải nhìn tận mắt cô mới tin.
Cô gái nhỏ bé nhanh chóng bước vào khu biệt thự không một tiếng động, tòa nhà đang ở trước mặt, căn biệt thự hai tầng hoa lệ đứng sừng sững trong màn đêm tĩnh lặng.
Ánh mắt cô di chuyển từ chiếc Q7 quen thuộc đang đỗ tại nhà xe tới cánh cửa lớn của ngôi biệt thự...
Cánh cửa chỉ đóng hờ chứ không khóa, dường như biết trước có người sẽ tới đây.
Bên trong rất yên tĩnh, điều hòa mở nhiệt độ rất cao, cô từ từ bước vào, trên lầu vọng xuống những âm thanh thật mơ hồ, Hai bàn tay cô bất giác nắm chặt lại, cô hướng lên lầu hai, bước từng bước nhẹ nhàng trên cầu thang.
Căn phòng cạnh hành lang không đóng kín, chốc lại vang lên tiếng thở gấp gáp của một người đàn ông và tiếng rên khe khẽ của cô gái, bàn tay đang nắm chặt của cô khẽ thả lỏng, rồi lại siết chặt, cứ như vậy cho đến khi bàn tay cô bị ngón tay làm cho đau rát.
Lần trước gặp anh là khi hai người cùng đi xem phim, anh đặt vị trí ngồi dành cho tình nhân, suốt cả hai tiếng đồng hồ, anh ôm trọn lấy cô, nhoẻn miệng cười thật tươi, thì thầm bên tai cô những âm thanh đáng yêu.
Lần này gặp anh, lại là ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Hai người trên giường hình như đã quá nóng vội, quần áo trên người còn chưa cởi hết, hai cơ thể quấn lấy nhau dưới ánh đèn mờ ảo của chiếc đèn trùm.
Mỗi Câu Chuyện Đều Có Một Cô Gái Quỷ Quyệt
Nguy Đồng đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên gặp anh, tưởng nhầm anh là kẻ háo sắc. Nói nghiêm túc, đó không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy cảnh ấy, cũng chưa từng nghĩ, lên giường lại là một chuyện bẩn thỉu như vậy.
Anh nằm trên người cô ta, mắt nhắm lại, giống như đang rất hưởng thụ, bộ phận không thấy kia đang tiến lui trên người cô gái.
Lúc thấy rõ khuôn mặt của cô gái nằm dưới, Nguy Đồng thiếu chút nữa kêu thành tiếng.
Là Lăng Tĩnh Ưu? Em gái anh ấy! Hai người bọn họ loạn luân sao?
"Anh..." Lăng Tĩnh Ưu cuộn trong chăn, hình như đang xấu hổ.
"Anh, anh nói lại xem?" Nguy Đồng thu nắm đấm phát ra tiếng lắc rắc, móng tay đã đâm sâu vào thịt.
"Nguy Nguy, em thật sự muốn anh nói lại lần nữa?" Anh cười tươi như hoa, đến cả bả vai cũng rung lên, trái lại với tiếng cười đó, cô tái nhợt mặt.
Anh nhìn chằm chằm cô, mỗi một biểu cảm của cô đều không bỏ qua. Là biểu cảm anh chưa nhìn thấy bao giờ, thì ra cô cũng có biểu cảm này vì anh.
Nguy Đồng không ra tay, trước khi đi nói rất lạnh lùng hoàn toàn không giống cô, "Lăng Lạc An, anh là đồ bại hoại! Coi như tôi có mắt không tròng nhìn lầm anh rồi! Đánh anh chỉ làm bẩn tay tôi. Chúng ta sau này chấm dứt, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nếu không, gặp là đánh!"
Cô đá tủ trang sức bên cạnh, cái tủ kính chấn động, loảng xoảng đổ xuống, thủy tinh vỡ đầy mặt đất, trong phòng một đống hỗn độn.
Anh nhìn bóng cô rời đi, trầm mặc hít một hơi thật sâu.
Kỳ thật anh vốn định cười phản bác cô, ở cùng một công ty, không chạm mặt là điề