Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.
ng lòng lại không đau, chỉ có sự vui sướng vô cùng.
Không có gì vui mừng hơn là làm tổn thương người cô oán hận.
Nhiều năm qua, Lăng Lạc An qua lại với nhiều cô gái bên ngoài như vậy, cô đều không hận một ai, chỉ có Nguy Đồng là ngoại lệ.
***
Đêm hôm đó, lúc cô đón Lăng Lạc An từ tay cô gái quán bar kia ở khách sạn, trong lòng cô vẫn tồn tại một tia chờ mong khờ dại. Chỉ là cô thật không ngờ, sự bày tỏ chân thành của cô, lại đổi lấy sự sỉ nhục như vậy.
Đúng vậy, cô và Lăng Lạc An không phải là anh em ruột, cô từ nhỏ được Lăng phu nhân nhận nuôi, được giáo dục ưu việt, vì một ngày có thể làm vợ của anh.
Cô rất thông minh, sau khi cô nhận thấy Lăng Lạc An không thích sự sắp xếp này trước mặt anh luôn diễn vai một cô em gái hoàn hảo. Khéo léo, ngoan ngoãn, nghe lời hiểu chuyện, cô tạo ra bộ dạng mà anh thích, đồng thời tìm cơ hội thay đổi mối quan hệ.
Tửu lượng của Lăng Lạc An rất tốt, mặc dù thường xuyên uống rượu nhưng rất ít khi uống say....
Cô nghĩ anh sẽ không để ý. Anh ôm nhiều phụ nữ như vậy, cô cũng là phụ nữ, bọn họ không có quan hệ huyết thống, không có gì không được.
Cô dìu anh lên sô-pha, khẽ vuốt anh, ghé vào lỗ tai nói cho anh biết: "Anh, em luôn yêu anh, như một người phụ nữ yêu một người đàn ông. Đêm nay, anh làm gì em cũng được..."
Đáy mắt anh hiện ra vẻ mê hoặc, cô nghĩ chắc là anh nhận ra cô, cô gọi tên anh, hôn lên môi anh.
Qúa trình thuận lợi hơn cô tưởng tượng, động tác của anh có chút thô bạo, thậm chí còn không có dạo đầu lập tức đè cô lên sô-pha.
Quần áo bị anh vội vàng cởi ra, cái khoảnh khắc bị anh chiếm hữu mãnh liệt, thân thể bị kích thích run rẩy của cô bám chặt lấy anh, rốt cục thì cũng có được. Thân thể thỏa mãn, nhưng ngay sau đó lại giống như rơi xuống địa ngục, bởi vì trong tiếng thở dốc, anh kêu lên hai chữ bên tai cô: Nguy Nguy.
Mỗi lần gọi tên, động tác của anh càng thêm mãnh liệt, dường như muốn nuốt trọn cô.
Đây là sỉ nhục!
Cho dù sau chuyện đó anh không hề nói câu hối hận, cho dù sau này bọn họ quan hệ khi đang tỉnh táo, nhưng cô lại không hề cảm thấy vui sướng.
Cho nên, cô lén lắp máy quay loại nhỏ, lưu lại thời gian địa điểm, chờ chính cô ta đến phát hiện.
"Nguy Đồng...." Cô gái trẻ trên giường cười, dịu dàng mà vô cảm, "Đây chỉ là bắt đầu."
Sau Khi Thất Tình
Trong võ đường Nguy gia, những tiếng "bùm bụp bùm bụp" vang lên liên tục đến tận nửa đêm. Mấy ngày nay đều như vậy, hàng xóm xung quanh cũng đã quen với việc này. Lúc đầu cũng có vài người tới gõ cửa phàn nàn, nhưng sau khi nghe được tin, con gái Nguy gia bị bạn trai bỏ rơi từ các sư huynh đệ của cô, thì họ mới thông cảm bỏ qua.
Tuy nhiên, điều mà mọi người không biết chính là, đại tiểu thư Nguy gia trong lúc đi mua đồ ăn sáng, nghe loáng thoáng được các cô các thím đầu phố đang bàn tán về chuyện cô bị bạn trai bỏ rơi, cô giận điên người lao về nhà, và quyết định "rèn luyện võ công" thêm cho các sư huynh đệ...
Chẳng qua là trong tối đầu tiên về nhà, cô trốn trong võ đường uống cạn bình rượu mạnh của cha cô, miệng lẩm bẩm mắng chửi vài câu, không ngờ bị một sư huynh đệ nào đó phát hiện, kết quả là tới ngày thứ hai, chuyện của cô đã lan truyền khắp đầu đường cuối phố.
Chuyện thất tình đối với cô mà nói cũng không phải lần đầu, thời còn học đại học cô cũng có vài mối tình thoáng qua, lần nào cũng là nam nhân vật chính bỏ chạy mất dép, nhưng những lần đó đều không khiến cô đau như lần này.
"Ôi, thật là trùng hợp!" Lăng Tĩnh Ưu cười châm biếm cô gái trong gương.
Nguy Đồng liếc xéo cô ta, đẩy cửa bước vào phòng vệ sinh.
Đợi cô giải quyết xong đi ra, Tĩnh Ưu vẫn đang ở đó chuốt mascara, hết lượt này tới lượt khác, mãi không thôi, "Không ngờ ở một nơi sang trọng như thế này mà cũng gặp phải chị, xem ra lương của nữ vệ sĩ bây giờ cũng cao thật, ngay cả những thứ xa xỉ như ở đây mà cũng mua nổi."
Nguy Đồng rửa tay rồi lau tay, không hề đáp lại.
"Tôi biết rồi, nhất định là anh tôi đã cho chị một khoản phí chia tay rất hậu hĩnh." Cô chuốt xong mascara, nhoẻn miệng cười, "Chị Nguy, thật ra chị như vậy cũng là rất giỏi rồi, có thể ở bên anh tôi lâu như vậy, còn bày được ra trò đính hôn gì đó nữa, mấy chị trước kia đều không..."
"Cô có im miệng không thì bảo?" Nguy Đồng giận giữ trừng mắt nhìn cô ta.
"Chị Nguy, chị hà tất phải... Á!" Một viên giấy vệ sinh tròn bay thẳng vào mũi cô ta, Nguy Đồng dùng hết mười phần sức lực, cô ta đau đớn nước mắt trào ra, "Chị dám động vào mặt tôi sao?"
"Cô nên tạ ơn trời phật vì trong tay tôi chỉ là giấy vệ sinh chứ không phải là bi sắt." Nguy Đồng mắng xối xả vào mặt cô ta, "Tôi chưa từng gặp loại người nào không biết liêm sỉ như cô. Loạn luân với chính anh trai của mình thì có gì mà đáng rêu rao? Muốn chế giễu tôi sao? Cô còn non lắm! Loại đàn ông chỉ biết dùng cái đó để suy nghĩ như anh ta, cho tôi tôi cũng không thèm!"
"Chị..."
"Đừng có chị chị nữa, còn "chị" nữa tôi sẽ đánh cô không nhận ra hình người luôn!"
"Chị dám!"<