Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.
ng ngôi nhà cổ gần nhà, nhưng ông vẫn rất vừa ý với căn hộ này. Trang trí đẹp, phong cảnh đẹp, vệ sĩ ở phòng khách cũng rất lịch sự lễ phép, chỉ có một điểm đáng ngại duy nhất đó là ban công hoàn toàn bằng kính trong suốt, ông lo nếu con gái ông đứng ở đó thì chứng sợ độ cao sẽ tái phát...
Đương nhiên, lúc này ông Nguy không hề hay biết, căn chung cư cao cấp mà ông đang đứng đây, chính là nơi được mệnh danh là tòa nhà quý tộc bậc nhất tại thành phố Z mà A Thành nhà hàng xóm từng nhắc tới - "Thanh Phong Vọng Sơn" mà anh căm hận bấy lâu.
Sau khi đưa ông Nguy ra bắt taxi về nhà, cuộc sống của cặp vợ chồng mới cưới chính thức mở màn. Một tuần sau, sau khi nghe thông tin chính xác từ Nguy Đồng, hai cô bạn thân tròn mắt nhìn cô như đang nhìn một sinh vật lạ. Nguy Đồng lại thở dài thườn thượt.
Không phải tiếng sét ái tình, không phải mối tình lãng mạn như phim Hàn, không có những lời thề non hẹn biển, chỉ có một con dấu đóng "cộp" trên tờ giấy đăng ký kết hôn... Cô nghĩ, chuyện hoang đường nhất trên thế giới chẳng qua cũng chỉ đến vậy là cùng.
Trong công ty, ngoài Lục Lộ ra không ai biết vệ sĩ riêng của sếp lớn đã một bước lên mây, trở thành phu nhân của tập đoàn Lăng Thị.[d☺n'> Cô vẫn làm công việc vệ sĩ của mình như trước kia, trước mặt người khác vẫn một hai điều "Lăng tổng". Mỗi lần nghe cô gọi như vậy, Lăng Thái đều liếc xéo cô, ánh mắt nửa như cười nửa như không. Thông thường khi bên cạnh có người khác, anh rất ít nói chuyện với cô. Đợi đến khi mọi người đều đi khỏi, anh mới bắt cô sửa lại cách xưng hô, mỗi lần gọi sai trừ 5% tiền lương.
Mệnh lệnh này được ban xuống, khiến tiền lương tháng này của Nguy Đồng còn chưa kịp tới tay thì đã gần như không cánh mà bay, nhưng trước mặt người khác mà bắt cô gọi thẳng tên sếp lớn thì cô không làm được, cách duy nhất là khi có người khác cô tuyệt đối không gọi anh, chỉ khi không có ai thì cố gọi tên anh thêm vài lần.
Hình Phong Phong nói dù gì thì hai người cũng đã kết hôn, thì nên sớm công khai chuyện này, đồng thời phải tổ chức một đám cưới thật linh đình, nếu không thì quá thiệt thòi cho cô. Nhưng Nguy Đồng vốn không để tâm tới chuyện này, dù gì thì cho dù có tổ chức đám cưới hay không hai người cũng đã kết hôn, câu nệ chuyện đó làm gì.
Còn về phía Tô Sung, điều duy nhất cô quan tâm chính là chuyện phòng the của cô và Lăng Thái. Tần suất ra sao, chất lượng thế nào, hình thức ra làm sao...? Sau đó, có lẽ cảm thấy mình hơi vô duyên nên cô giải thích thêm, "Gần đây trên mạng cũng không có gì mới mẻ, lâu lắm rồi không được ăn thịt, hôm nay cho cậu mở mang đầu óc một chút..."
Ngay lúc đó Nguy Đồng bóp nát chiếc bánh đậu đỏ trong tay mình, làm "chuyện đó" với Lăng Thái vốn là cái gai nhức nhối trong lòng cô, nếu không phải hai "tai nạn" lần trước, thì cũng không có cục diện ngày hôm nay.
***
Thật ra trong buổi tối đầu tiên dọn tới Thanh Phong Vọng Sơn, cô đã chủ động nói với Lăng Thái chuyện này, đại ý là nói cô vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được với mối quan hệ hiện nay của hai người, vì vậy có thể ngủ ở phòng khác được không.
Sau khi nghe xong, Lăng Thái lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu, trong khoảng thời gian đó, cô chỉ cảm giác được nhiệt độ trong phòng giảm rồi lại tăng, tăng rồi lại giảm.
Sau đó anh phẩy tay phản đối, nói hai người đã kết hôn, nếu ngủ riêng thì không thể chấp nhận được, hơn nữa nhà anh cũng không có chiếc giường thứ hai. Nếu điều cô lo lắng là một chuyện khác, thì anh có thể nhượng bộ, để cô từ từ thích nghi.
Nghe thấy anh chịu nhượng bộ như vậy, Nguy Đồng cũng không thể đòi hỏi gì hơn, đành gật đầu đồng ý.
Chỉ có điều cô đã quen ngủ một mình hai mươi tư năm nay, cho dù không làm chuyện đó, nhưng hơn một tuần nay cô vẫn không thể nào ngon giấc. Vì mỗi tối Lăng Thái đều hôn cô, hôn xong thì ôm cô ngủ.
Hơi thở và cơ thể ấm áp của người đàn ông ở phía sau cô, cô vẫn chưa thể nào quen được, muốn thích ứng với điều đó, e là còn cần một thời gian nữa.
Ngoài chuyện đó ra, thì tất cả cũng không đến nỗi tệ. Ví dụ như ngày thứ hai sau khi dọn về sống chung, Lăng Thái đã đưa cho cô một chiếc thẻ, nói đó là phí sinh hoạt trong gia đình và tiền tiêu vặt của cô, sau này muốn mua gì thì cứ mua, không cần nói với anh.
Hôm sau trên đường đi làm, Nguy Đồng đã ghé qua cây ATM kiểm tra thẻ và bị con số trong đó làm cho giật mình. Hôm đó khi về nhà, nét mặt cô rất khó coi, cô rút từ trong ví mình ra ba tờ tiền, suy nghĩ một lúc, rồi nhét lại một tờ vào trong ví, sau đó quẳng hai tờ tiền xuống trước mặt Lăng Thái.
Thấy ánh mắt anh khó hiểu, Nguy Đồng cao giọng nói: "Cầm lấy đi. Đây là tiền tiêu vặt tháng này của anh. Sau này tháng nào cũng sẽ có, muốn ăn gì thì cứ mua, không cần báo cáo với em."
Bạn Gái Cũ Là Vợ Của Chú
"Tiền tiêu vặt?" Anh vuốt hai tờ tiền giấy mỏng, phát hiện mình cũng có lúc không nói được gì.
"Ừ, em đưa anh tiền tiêu vặt." Nguy Đồng nhắc lại.
Hôm đó, Lăng Thái cầm tiền, cười rất lâu. Cô chưa từng thấy anh cười vui vẻ như