Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1489 lượt.
õ, những người đó không chỉ đơn giản là hộ dân chống đối thông thường, mà sau lưng nhất định có người chỉ thị, vì vậy sếp lớn của tập đoàn Lăng thị mới phải đích thân giải quyết. Đương nhiên, nguyên nhân này Lục Lộ không hề nói với Nguy Đồng.
Đáng tiếc là khi Nguy Đồng tới Nam Uyển, thì Lăng Thái vừa vội vàng tới bệnh viện. Nghe vệ sĩ lại nói, có một người dân muốn tự sát để uy hiếp, kết quả là đã ngã từ trên lầu xuống, bây giờ Lăng tổng đang cùng họ tới bệnh viện.
Nguy Đồng tức muốn hộc máu, vòng đi vòng lại, cuối cùng khi gặp được Lăng Thái thì cũng đã hơn một giờ chiều.
Nhưng đối phương lại không nể tình chút nào, khi đang nói chuyện với bác sĩ ở hành lang, nhìn thấy cô chỉ hỏi một câu lạnh tanh là tại sao cô lại ở đây.
Nguy Đồng giận dữ hét lên. “Tôi là vệ sĩ riêng của anh đó, thưa Lăng tổng!”
Có lẽ vì nhìn thấy dáng vẻ hớt hơ hớt hải, đầu tóc rối bời của cô, nên ánh mắt anh cũng ấm áp lên vài phần, anh hỏi cô đã ăn cơm chưa. Sau đó dặn dò vài câu với vệ sĩ đứng kế bên, vài vệ sĩ rời khỏi bệnh viện từ cửa sau. Anh và cô đi tới nhà hàng đối diện bệnh viện.
“Anh vẫn chưa đi khỏi đây được sao?” Cô để ý thấy dáng vẻ mệt mỏi trên gương mặt anh.
“Vẫn chưa được.” Anh trả lời rất đơn giản. Sau đó hai người yên lặng dùng cơm, bầu không khí này khiến cô rất khó chịu. Sau khi ăn cơm xong, anh nói chiều cô hãy về trước, chuyện ở đây cô không giúp được.
Nguy Đồng không lên tiếng, nhưng trên mặt như có dán hai chữ “khó chịu” to đùng.
Dường như ông trời muốn chứng minh “cô không giúp được” là chuyện sỉ nhục vô cùng to lớn, sau khi anh bước ra khỏi nhà hàng không bao lâu, những phóng viên nghe được tin Lăng Thái đang ở đây đã vội vàng ập tới.
Những vệ sĩ khác đều đang ở bệnh viện, bên cạnh Lăng Thái lúc này chỉ có một mình Nguy Đồng. Cô một bên ngăn cản các phóng viên, một bên kéo Lăng Thái chạy về hướng bệnh viện.
Người thật sự quá đông. Nguy Đồng lại không thể thật sự động thủ, còn các phóng viên thì cứ nháo nhào cả lên, không biết chiếc máy quay của ai đó giữ không vững nên đã đổ sập về phía hai người. Nguy Đồng vội đưa tay ra đỡ, không cho chiếc máy đụng phải Lăng Thái. Do tình huống qua bất ngờ nên cổ tay Nguy Đồng bị trẹo, cô đau điếng kêu nhẹ.
Người đàn ông giữa vòng vây của cánh póng viên đưa tay đỡ lấy cô, kéo cô vào lòng.
“Tránh ra!” Anh lạnh lùng ra mệnh lệnh, khiến đám phóng viên sững người.
Phụ Nữ Đã Kết Hôn
Nguy Đồng ngẩng đầu, gương mặt nho nhã tuấn tú không biết đã nổi giận từ lúc nào, anh một tay ôm chặt cô, một tay dìu cô, bước nhanh ra khỏi vòng vây của phóng viên.
Những người đó không biết là do bất ngờ, hay do Lăng Thái đột nhiên tức giận, đều ngẩn người không đuổi theo.
Bảo vệ bệnh viện thấy sếp lớn vẻ mặt tức giận tiến vào, liền vội vàng sắp xếp một phòng bệnh đơn yên tĩnh cho anh.
Bác sĩ nhanh chóng được mời tới, nói chỉ là chút thương nhỏ, dùng dầu thuốc xoa lên massage một chút sẽ không sao. Nguy Đồng chỉ cảm thấy Lăng Thái kinh hãi thái quá, người luyện võ, vết thương nào cũng đã từng bị, cái này không là gì.
"Tôi cũng không phải đồ ngốc." Cô mở to mắt, "Sao anh lại hôn tôi?"
Anh nhìn cô, chỉnh lại mái tóc rối bời của cô, dịu dàng cười, "Chồng hôn vợ, không phải rất bình thường sao?"
"..." Bất kỳ từ ngữ nào cũng không thể hình dung được sự chấn động của Nguy Đồng lúc này.
"Em đã cầu hôn anh mà, quên rồi sao?" Đôi mắt ánh lên niềm vui.
"Nhưng anh không đồng ý mà!"
"Bây giờ anh đồng ý."
"..."
***
Nguy Đồng cảm giác sếp mình chắc là điên rồi, lời cô thuận miệng nói ra lại cho là thật.
Kết hôn với Lăng Thái? Chi bằng bảo cô chết đi cho xong!
Nhưng mà đầu óc và cách nói của sếp lớn làm Nguy Đồng không thể theo kịp.
"Tôi... Tôi... buổi sáng hôm đó còn chưa tỉnh ngủ, nói lung tung thôi!"
"Nói như vậy, em hạ quyết tâm không chịu trách nhiệm này?" Sự vui vẻ trong ánh mắt biến mất, anh chậm rãi ngồi xuống sô-pha, tư thế thoải mái, mí mắt hạ xuống vài phân.
Nguy Đồng cảm giác nhiệt độ trong phòng bệnh lập tức hạ thấp 30%, cô lập tức ngồi thẳng, thần thái nghiêm túc, đáng tiếc tự tin lại chưa đủ, "Lăng tổng... Tôi nhớ anh đã nói, cho dù phải kết hôn, cũng sẽ không kết hôn với người phụ nữ không cam tâm tình nguyện mà?"
"Chính xác, hôm đó anh có nói như vậy." Anh dừng một chút, nheo mắt tựa cười nhưng không cười chăm chú nhìn cô, "Nhưng anh có nói người phụ nữ đó là em sao?"
"..." Tự tin lại hạ thêm 30%.
"Nguy Đồng, nghe nói người luyện võ rất nghĩa khí, nói lời một là một hai là hai, không bao giờ lật lọng đúng không?"
"..." Chút tự tin còn lại sắp hết.
"Vốn dĩ cũng không muốn em chịu trách nhiệm triệt để như vậy, nhưng em đã mở lời, anh là đàn ông chẳng lẽ lại để phụ nữ thất vọng, đúng không?"
"..."
"Cho nên, chúng ta cứ quyết định như vậy đi."
"..."
***
Ngày hôm sau, Nguy Đồng mang theo ba lô, vẻ mặt như sắp tận thế đứng trước cửa nhà mình.
Sáng hôm qua lúc rời nhà đi, cô vẫn là một cô gái độc
thân