Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.

nh tay trên eo cô ngày càng chặt, dường như muốn bẻ cô làm đôi.
Cuối cùng kết thúc thế nào, bị nhét lên xe thế nào, về nhà thế nào cô đều không nhớ rõ, thậm chí lúc anh nói một câu trước khi ngủ, cô vẫn chưa lấy lại được tinh thần, "Tối nay anh có việc, em ngủ trước đi. Còn nữa, từ ngày mai em chính thức nghỉ phép, kỳ hạn là ba tháng."
***
Nguy Đồng gọi cho Hình Phong Phong kháng nghị, "Anh ấy chê mình chướng mắt, anh ấy muốn điệu hổ ly sơn."
"... Mình lần đầu nghe thấy có người tự ví mình với hổ đấy." Hình Phong Phong vừa viết báo cáo vừa ứng phó với phiền não tình yêu của bạn, cảm thấy bản thân thật vĩ đại, "Nếu anh ấy thật sự chê cậu chướng mắt,[d☺n'> sa thải cậu luôn là được, cần gì phải cho nghỉ phép, rõ ràng là muốn giáo huấn cậu một trận."
"Nhưng mấy ngày nay anh ấy đều không thèm để ý đến mình, đi sớm về muộn, mình gọi thì toàn nói bận. Thôi, cứ bày tỏ trực tiếp với anh ấy là được. Có thành hay không chỉ một câu nói." Cô đập bàn, vừa bực tức vừa khó nghĩ.
Thực ra Nguy Đồng luôn cảm thấy yêu một người là chuyện rất đơn giản, đối phương yêu cô, họ ở cùng nhau, đối phương không yêu cô, cô sẽ từ bỏ. Nhưng, người đàn ông cô yêu lại có thân phận đặc biệt. Cô và anh đã có kết cục của tất cả những đôi yêu nhau mong ước, nhưng lại thiếu mất quá trình ở cạnh nhau. Giống như một câu hỏi vốn chỉ hai đáp án đúng sai, đột nhiên thiên biến vạn hóa, khúc khuỷu khó đoán. Cho dù anh thật sự không yêu cô, cô cũng không thể chọn từ bỏ.
Những kinh nghiệm tình yêu thất bại trước đây của cô, không thể cho cô chút tham khảo nào lần này. …
Nói đơn giản, trước mắt cô rất mờ mịt, sự mờ mịt mênh mang.
Nghe thấy bạn nói sẽ chủ động bày tỏ, Hình Phong Phong nói với cô, thông thường đàn ông tức giận không phải vì chướng mắt, có khả năng hơn cả là vì ghen! Ghen có nghĩa là có để tâm, cũng có nghĩa là sếp nhà cô đã yêu cô rồi. Tình hình trước mặt cô càng không thể bày tỏ, nếu không cả đời này sẽ bị bắt nạt. Lăng Thái thông minh như vậy, nếu cô bày tỏ trước sau này sẽ không ngóc đầu lên được.
"Vậy mình phải làm sao?" Nguy Đồng bị những lời của bạn nói làm ngây ra.
Hình Phong Phong cười đắc ý, "Cậu chưa nghe đến cách theo đuổi đàn ông là: Rõ ràng là cậu theo đuổi anh ấy, nhưng tất cả mọi người đều cho rằng anh ấy theo đuổi cậu."

"Cậu đang nói tiếng sao Hỏa à?"
"..."
***
Thực tế chứng minh, tình yêu đối với Nguy Đồng là một chuyện vô cùng phức tạp. Nói cho cùng cô chỉ muốn làm rõ Lăng Thái rốt cuộc có yêu cô không. Nếu yêu, cô sẽ làm cho anh yêu cô hơn. Nếu không yêu, cô cũng làm anh yêu cô, chỉ đơn giản như vậy.
Vì thế, hôm đó, nghe được câu nói của Lăng Tĩnh Ưu, cô quả thật ngây ra một hồi.
Bọn họ đứng dưới gốc cây ngoài một giáo đường gần ngoại ô. Nguy Đồng bị dẫn đến đây, đối phương mượn danh nghĩa Lục Lộ bảo cô đến đây lúc này.
Sau đó, cô nhìn thấy chiếc xe Bentley màu tàn thuốc quen thuộc từ từ lái vào giáo đường, qua hàng rào sắt, cô nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Lăng Thái.
Nguy Đồng định đi vào trong thì từ đằng sau có người vỗ vào vai cô.
Cô quay đầu, nhìn thấy gương mặt tươi cười xinh đẹp của Lăng Tĩnh Ưu. Tĩnh Ưu nói, "Người hẹn cô đến đây, là tôi."






Bí Mật Của Anh
"Bây giờ chị đừng vào đó vội, chú ấy chưa chắc đã muốn nhìn thấy chị ở đây đâu." Lăng Tĩnh Ưu quan sát kỹ từng nét biểu cảm trên khuôn mặt Nguy Đồng, nụ cười đắc ý, "Thấy tôi ở đây chị rất ngạc nhiên phải không, từ khi chị lấy Lăng Thái thì chị nên biết chúng ta đã là người một nhà rồi chứ?"
Nguy Đồng nheo mắt, "Vậy cô có biết, ngay bây giờ tôi có thể lôi cô ra sau gốc cây, đánh cho tơi bời mà không để bất kỳ ai nhìn thấy không?"
Lăng Tĩnh Ưu vội lùi ra sau, đáy mắt không giấu nỗi sợ hãi, nhưng vì một lí do nào đó khiến cô cố gắng kiềm chế bản thân. Đúng vậy, hôm nay cô tới đây không phải để nói những điều thừa thãi. …
"Chắc chắn chị cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao chồng chị lại xuất hiện ở đây?"
***
Dưới bóng cây cổ thụ, cô gái có dáng người nhỏ nhắn với mái tóc dài màu nâu khẽ xoay người, bước về hướng giáo đường, còn cô gái trẻ với mái tóc đen như gỗ mun đứng lặng người, thẫn thờ vô hồn.
Phía bên kia đường, một chiếc xe sang trọng màu đen đã đậu ở đó từ rất lâu. Trên xe, nơi hàng ghế phía sau, người phụ nữ trung niên kéo cửa kính lên, khuôn mặt xinh đẹp thanh tú, vô cùng không hài lòng, "Nó đúng là không làm được việc gì hết, bao năm nay đã nuôi dạy uổng phí rồi!"
Bên cạnh bà, chàng trai trẻ có nét mặt thanh tú giống như vậy không nhịn được cười, "Người biết rõ em ấy không tài cán gì nhưng vẫn để em ấy đi làm nhiệm vụ này không phải chính là mẹ sao?"
"Đạt được mục đích là được rồi, chỉ một Nguy Đồng nhỏ nhoi, không đủ tư cách để mẹ phải đích thân ra tay." Quan Tuệ Tâm liếc nhìn qua cậu con trai, ánh mắt của anh dường như vẫn thả vô hồn nơi khoảng không ngoài cửa sổ, bà khẽ nhíu mày, "Lạc An, con phải luôn nhớ rõ thân phận của mình, phải biết được những người phụ nữ nào có thể động tới, những ngườ