Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.

c, "Anh nói thật đi, chuyện sáu năm về trước... rốt cuộc anh có tức giận không?"
Lăng Thái nhìn khuôn mặt đầy vẻ giày vò tội lỗi của Nguy Đồng, ngón tay thon dài khẽ gõ vào tay lái, khóe môi cong lên, vỏn vẹn chỉ có hai chữ, "Tức giận."
Tức giận. Tức giận. Tức giận. Tức giận... Giây phút này hai chữ đó cứ ong ong trong đầu Nguy Đồng. Anh tức giận thật sao?
Cô vốn vẫn chưa hiểu được ý nghĩa thật sự của câu đó, nhưng sau khi nghe anh trả lời như vậy, cô cảm thấy bối rối, cảm thấy tội lỗi vô cùng. Cô nghĩ, một người đàn ông tức giận, thì làm sao có thể yêu người phụ nữ đã làm anh ta tức giận được kia chứ?
Hỏng việc rồi...
"Vì vậy, sau này em phải làm những chuyện khiến anh không tức giận nữa." Anh nói thêm, rồi chợt ngả người hôn nhẹ lên trán cô, "Em nghĩ cho kỹ đi, xem nên làm thế nào?"
Nguy Đồng ôm đầu suy nghĩ, bị hai chữ "tức giận" của anh làm cho hồn phách điên đảo, hoàn toàn không để ý thấy nụ cười nơi đáy mắt anh.
Thế là, đại tiểu thư Nguy gia đã mất một ngày một đêm, vắt óc suy nghĩ, cuối cùng đã nghĩ ra được một cách khiến anh hết giận.
Và thế là, buổi chiều hôm đó khi Lăng Thái tan làm trở về nhà, đón chờ anh ấy là một tờ giấy nhắn. Trên đó một lần nữa biểu thị sự hối hận của Nguy Đồng với chuyện sáu năm trước, cũng như sự ăn năn và cảm giác tội lỗi của cô bây giờ,[d☺n'> để chuộc lại lỗi lầm đã gây ra, cô quyết định để anh tự do. Từ hôm nay trở đi, cô sẽ dọn về Nguy gia ở, cô quyết định ly hôn với anh...
Giờ phút này, khi đọc xong mảnh giấy trên tay, Lăng Thái thật sự không biết nên vui mừng hay tức giận. …
Cái gọi là tự chuốc lấy khổ vào thân, dùng trong trường hợp này thật không sai chút nào.
Anh cầm chìa khóa định tới Nguy gia đón Nguy Đồng, nhưng Lục Lộ lại gọi điện tới. Sau khi nghe điện không bao lâu, anh nhíu mày, rồi vội vàng ra ngoài.
***
Lần này Nguy Đồng về nhà ở có hai cách nói khác nhau, cách thứ nhất là để nói với ông Nguy: Vì nhớ ông nên mới chuyển về nhà ở một thời gian. Cách thứ hai là để nói với các sư huynh đệ Nguy gia: Chết tiệt, tôi sắp ly hôn rồi, ai lên đây giúp tôi giãn gân cốt đi.
Ông Nguy rất vui mừng. Còn các sư huynh đệ Nguy gia thì rất buồn chán, đáng buồn hơn là, không có ai trong số họ dám nói sự thật với ông Nguy, tồi tệ hơn nữa là, càng không có ai dám trái ý đại tiểu thư Nguy gia đang trong cơn nóng giận kia.
Cuối cùng, khi sắc mặt các sư huynh đệ Nguy gia đang ủ rũ một màu xám xịt, thì người cứu vớt họ đã xuất hiện.






Sư Huynh
Hôm nay là ngày thứ ba Nguy Đồng dọn về nhà ở, Lăng Thái không hề gọi điện đến, đừng nói là chủ động xuất hiện. Cô nghĩ, chắc anh rất hài lòng về quyết định của cô, nếu không sao mấy ngày rồi đều không gọi điện?
Tuy anh không yêu cô, nhưng cô vẫn rất yêu anh, vì thế hy vọng anh được vui vẻ.
"Chỉ cần anh không giận, em tình nguyện chịu tất cả đau khổ..." Đại tiểu thư Nguy gia dựa vào cửa võ đường, cúi đầu góc 45 độ khẽ nói.[lⓔ'> Nói xong, cô tự mắng mình nhiều chuyện, ném tiểu thuyết ngôn tình của một tiểu sư đệ cho cô mượn đi.
Mẹ kiếp! Những lời thoại đó quả thật khiến người ta rùng mình, đầu óc cô rõ là có vấn đề mới nghe lời tiểu sư đệ tạm dừng hoạt động thể lực, tiến hành hoạt động trí não...
Ba năm không gặp, anh hình như không có thay đổi gì nhiều, anh vẫn đẹp trai như vậy, ánh mắt long lanh ấm áp, khiến người khác cảm thấy gần gũi.
"Sao, không nhận ra anh à?" Nhược Thần nhìn gương mặt kinh ngạc của cô, không nhịn được cười lớn. …
Nguy Đồng cuối cùng cũng phản ứng, hét lên một tiếng kinh ngạc, ôm chặt lấy cổ anh không buông, "Đại sư huynh, đại sư huynh. Sao anh lại về?"
Anh một tay nhấc bổng cô, nói: "Cân nặng và thân thủ của em tiến bộ không ít đấy!"
Nguy Đồng cười ra tiếng, vẫn bám chặt cổ anh không buông như một con gấu túi.
Dưới đất, Tiểu Bảo nước mắt giàn giụa cảm thán, đại sư huynh về rồi, tất cả đau khổ cuối cùng đã chấm dứt...
***
Nguy gia hôm nay náo nhiệt khác thường, ông Nguy nấu một bàn đồ ăn ngon vì sự trở về bất ngờ của Nhược Thần, mọi người ngồi kín xung quanh bàn, vừa hỏi han cuộc sống mấy năm nay của anh bên Úc, vừa vui mừng nhận quà.
Nhị sư huynh cứ than thở, nói rằng nếu sớm biết anh sẽ đột nhiên quay về khiến mọi người bất ngờ, quà sinh nhật hai lăm tuổi của Nguy Đồng anh sẽ đợi sư huynh tự đem tặng.
"Ai tặng cũng vậy cả, em ấy thích là được!" Nhược Thần uống không ít rượu, sắc mặt có chút đỏ, nụ cười càng rạng rỡ. Anh nhìn Nguy Đồng không ngừng gắp thức ăn cho anh, xoa đầu làm tóc cô rối tung lên, "Có phải buổi chiều nói cân nặng của em có tiến bộ nên em không vui không? Vừa về đã muốn vỗ béo anh rồi?"
"Người ta rõ ràng là đang quan tâm anh. Đã ba năm rồi anh không ăn cơm cha em nấu, anh ăn nhiều vào." Nguy Đồng lại nhét thêm một chiếc đùi gà lớn vào bát anh, Tiểu Bảo đang định gắp chiếc đùi gà đó hậm hực nhìn cô, bị cô trừng mắt nhìn lại.
Thiên vị... Tiểu Bảo cắn răng.
"Đúng thế, sư huynh, anh ăn nhiều một chút đi! Ăn no uống say mới có sức động thủ


XtGem Forum catalog