Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.
với cô ấy, mấy ngày nay bọn em mệt lắm rồi!" Nhị sư huynh nói nửa đùa.
"Là bọn anh quá..." Nguy Đồng vặn khớp tay nói với Nhược Thần, "Đại sư huynh, đợi lát nữa ăn cơm xong có muốn cọ sát với em không?"
"Nhược Thần vừa mới về, đừng đánh nhau!" Ông Nguy cuối cùng cũng lên tiếng, lại rót rượu cho Nhược Thần, hai người cùng uống cạn.
Ăn cơm xong, Nhược Thần nói muốn đi dạo quanh đây, xem cảnh vật xung quanh có thay đổi gì không, Nguy Đồng tất nhiên là người được chọn đi dạo cùng anh. Nhìn hai người bước ra khỏi cửa, đám sư huynh đệ hân hoan tập trung về võ đường.
Đối với bọn họ, sự trở về của Nhược Thần tuy kết thúc được sự giày vò của Nguy Đồng, nhưng một vấn đề lớn hơn đang âm thầm khởi động hẹn giờ, có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Đó chính là vấn đề hôn nhân của Nguy Đồng.
Cho đến bây giờ, Nhược Thần vẫn không biết Nguy Đồng đã kết hôn. Cùng lúc này, Nguy Đồng lại tuyên bố quay về nhà ở. Từ mức độ bạo lực của cô gần đây có thể thấy, tin tức ly hôn này chính xác 100%.
Vì thế, chúng sư huynh đệ bàn tán, cảm thấy vẫn nên nói chuyện Nguy Đồng đã kết hôn cho Nhược Thần. Dù sao cô đã ly hôn dọn về nhà ở rồi, tiệc cưới vốn định sẵn vào tháng chín chắc cũng sẽ không tiến hành. Người có tiền lúc thì thế này lúc thì thế khác. Nếu Nhược Thần biết sư muội mình yêu thương nhất kết hôn chưa được mấy tháng đã bị đuổi về nhà (hiểu lầm lớn), sự việc nhất định sẽ rắc rối to.
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, nếu Đồng Đồng không tự nói, thì chuyện này coi như thôi, nếu cô ấy tự nói, chuyện này cũng không thể trách tội lên đầu bọn họ.
Sau khi bàn tán tính toán kết thúc, mọi người tự luyện võ, tắm rửa, đi ngủ.
***
Đếm giữa mùa hè nhiệt độ rất cao, gió nhẹ, mang theo hương hoa ngọt ngào. Nguy Đồng đi theo Nhược Thần, đi từ ngõ ra, thỉnh thoảng gặp người quen gần đây, Nguy Đồng sẽ chủ động chào hỏi đối phương, kéo tay Nhược Thần tỏ ý khoe sư huynh từ châu Úc mới về. Nghe đối phương nói lời chúc tụng, cô liền cười tươi. Nhược Thần cứ bị lôi qua lôi lại không nhịn được cười thành tiếng, "Anh quay về thật sự vui mừng vậy sao?"
"Em vui lắm!" Cô chớp chớp mắt, "Đi, em mời anh ăn kem!"
Mười phút sau, mỗi người cầm một que kem ngồi trên hòn đá ven sông. Mùa xuân ba năm trước, cũng ở nơi này, Nhược Thần nói với cô, anh định rời khỏi nhà một thời gian.
Lúc đó cô cho rằng anh chỉ tức giận vì bị đuổi việc oan ức mà nói vậy, kết quả không lâu sau, anh đã nhờ người làm xong tất cả thủ tục, ngồi máy bay đến châu Úc.
Ngày anh đi, Nguy Đồng nhốt mình trong phòng, nhất quyết không đi tiễn anh. Cô cho rằng giận dỗi như mọi lần, anh sẽ thỏa hiệp, sẽ ở lại không đi nữa. Nhưng kết quả anh vẫn ra đi, còn cô cũng không được gặp anh lần cuối.
Mới đầu Nguy Đồng có chút tức giận, nhưng lâu dần lại bắt đầu nhớ anh. Mùa hè năm đó, cô nhận được quà sinh nhật đầu tiên của anh từ châu Úc gửi về. Đọc thư được kẹp trong quà, cô mới dần dần hiểu được tâm trạng của anh.
Thế giới rất rộng, đàn ông cần nhân lúc còn trẻ mà đi xa, học tập, trưởng thành, tích lũy thu hoạch. Người một nhà dù thế nào vẫn là người một nhà, bất luận có đi xa đến đâu cũng sẽ không thay đổi.[qu๖ۣۜY'> Cho dù không được gặp mặt, cô hiểu anh vĩnh viễn là Nhược Thần yêu thương cô.
"Đại sư huynh, lần này anh sẽ không đi nữa đúng không?" Nguy Đồng nhảy tưng tưng bên cạnh anh, kéo vạt áo anh.
Anh cười, đưa tay vò tóc cô, "Sao, sợ anh chạy mất à?"
"Đúng thế." Cô hấp háy mắt, "Chính là sợ anh lại chạy mất. Anh không ở đây, bọn nhị sư huynh toàn bắt nạt em."
Nhược Thần giơ cánh tay ra, móc lấy cổ cô kéo về phía mình, "Là em ức hiếp bọn họ thì có."…
"Haha, anh thật hiểu em." Cô vùi đầu vào lòng anh, cười rất đắc ý, đột nhiên ngây ra, Nhược Thần đã dí que kem vào đầu mũi cô.
Vở kịch kinh dị lại diễn ra như mọi lần, Nguy Đồng hung dữ túm chặt cổ anh, dùng que kem ăn được một nửa bôi đầy mặt Nhược Thần...
Trong tiếng cười đùa cãi vã, tâm trạng ngột ngạt mấy ngày trước của Nguy Đồng đã vui vẻ nhẹ nhõm hơn. Bất luận thế nào, Nhược Thần đã quay về, sau này độc chiến có anh, đánh hội đồng có anh, buồn tẻ có anh, tất cả đều có anh.
***
Cuối cùng cũng đợi được Lăng Thái gọi điện đến, lúc đó Nguy Đồng đang ở triển lãm nhiếp ảnh.
Đây là ngày thứ ba Nhược Thần về nước, mấy tấm ảnh tác phẩm đoạt giải ở châu Úc của anh sẽ được trưng bày ở đây một tuần. Nguy Đồng tuy không có tâm hồn nghệ thuật, nhưng nghe Nhược Thần đoạt giải tự nhiên cũng muốn đến xem.
Rõ ràng chỉ có mấy ngày không gặp, nhưng khi Nguy Đồng nhìn thấy cái tên quen thuộc chạy trên màn hình điện thoại, tim cô bắt đầu đập loạn xạ. Thực ra chuyện đã quyết định xong, mấy ngày nay cô luôn hy vọng anh xuất hiện kết thúc câu chuyện, nhưng lúc thật sự phải đối diện, cô phát hiện mình có tâm trạng muốn né tránh.
Nhược Thần ở bên cạnh thấy cô ngây ra không nghe điện thoại, liền bước đến nhìn số. Trên màn hình chạy chữ: "Sếp."
"Điện thoại của sếp sao em không nghe máy?"
Nguy Đồng vâng một tiếng, tỏ ý với Nhược Thần rằng ra ngoài nói chuyện. Vừa ra đến nơi yên tĩnh,