XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

phía anh. Những ngón tay thon dài vuốt nhẹ khuôn mặt cô, "Mấy ngày nay em đã làm những gì?"
"Ăn cơm, ngủ. đánh nhau."…
Khóe môi Lăng Thái khẽ cong lên, cố nhịn cười, "Ừ, em vui vẻ thật đó. À phải rồi, mấy ngày nữa có lẽ anh không ở thành phố Z, nếu em có chuyện gấp, không tìm được anh thì cứ gọi cho Lục Lộ." Nghĩ một chút, anh nói tiếp, "Ra ngoài bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho anh ấy, thời gian này anh ấy sẽ là lái xe riêng của em, không cần khách sáo."
"Thật chứ?" Nguy Đồng nhảy lên vui sướng.
"Anh đã gạt em bao giờ chưa?" Ngón tay thon dài âu yếm chạm nhẹ lên môi Nguy Đồng. Anh cúi đầu hôn cô, một nụ hôn thật vội, anh nghe rõ tiếng đập nơi tim mình.
Mấy ngày không gặp, đúng là nhớ thật.
Nụ hôn thật ngắn, đôi môi mềm mát lạnh của Lăng Thái như một chiếc lông vũ, khẽ lướt qua môi cô rồi vội vàng rời đi. Sự tiếp xúc trong giây lát đó đã khiến Nguy Đồng hồn bay phách lạc. Gương mặt anh gần trong gang tấc, dưới ánh đèn vàng êm dịu, ánh mắt trìu mến mê hoặc, nụ cười tuyệt đẹp khiến cô thần hồn điên đảo. Nhịp đập trái tim cô bắt đầu rối loạn, như chú nai con nghịch ngợm,[qu๖ۣۜY'> chỉ cần một chút không cẩn thận là có thể nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhìn theo bóng anh đang quay trở lại xe, Nguy Đồng mặt ửng hồng, miệng lẩm bẩm, "Dám hôn trộm mình..."
Không ngờ, Lăng Thái trước khi mở cửa bước vào trong xe còn ngoảnh đầu lại cười, "Lần sau sẽ để em hôn trộm anh."
"..." Lại một lần nữa bị câu nói của anh trêu chọc, nhưng đáng chết là cô lại cảm thấy vô cùng vui sướng. Đúng là vô dụng, vô dụng, vô dụng mà!
***
Mấy ngày sau đó, đại tiểu thư Nguy gia tươi như nắng mùa thu, còn đại sư huynh thì lại âm u như tiết trời đông.
Các sư huynh đệ Nguy gia lại càng thêm thiểu não, sau đó cuối cùng thì ông Nguy cũng nhận thấy sự khác thường, bèn gọi cô con gái rượu tới bên thì thầm to nhỏ, hỏi xem Nhược Thần rốt cuộc là có chuyện gì.
Nguy Đồng tỏ ý bản thân cô cũng không được rõ, có lẽ là vừa về nước chưa quen thủy thổ. Hoặc là khi trở về thì nghe tin cô đã kết hôn, trong khi bản thân đã ngoài ba mươi mà vẫn chưa có một mảnh tình nào vắt vai, nên tâm trạng không được ổn định...
Ông Nguy nghe cô con gái phân tích một hồi, thấy cũng có lí, bèn nói nhỏ gì đó vào tai Nguy Đồng. Cô gật đầu lia lịa, thán phục cha mình đúng là túc trí đa mưu.
Qua hai ngày nữa là tới sinh nhật lần thứ hai lăm của Nguy Đồng, hàng năm mỗi lần tới sinh nhật cô, đều là ông Nguy đích thân xuống bếp, cả nhà quây quần ăn uống một bữa no say, sau đó tất cả góp tiền đưa thẳng cho Nguy Đồng, coi như quà sinh nhật.
Nhưng năm nay ông Nguy nói Nhược Thần mới về nước, giới trẻ nên ra ngoài vui chơi cho thoải mái. Hôm nay lại đúng vào thứ bảy, ngoài những sư huynh đệ phải làm thêm, hầu hết đều được nghỉ, nên cả hội rủ nhau tới nhà hàng Nhật dùng buffet.
Tuy mỗi suất buffet tại nhà hàng này chỉ có một trăm hai mươi tệ, cũng không phải là đắt, nhưng với cách chi tiêu tiết kiệm của các sư huynh đệ Nguy gia, thì bình thường cũng chẳng bao giờ tự nhiên tới đây ăn. Trừ khi đại tiểu thư nhà họ thật sự muốn ăn, thì họ tất nhiên phải góp tiền. Vì vậy đây cũng là lần đầu tiên, cả hội được tới ăn ở đây, chuyện này cũng là nhờ công của Nguy Đồng.
Nghe nói buổi tối hôm trước, Nguy Đồng phụng phịu lay lay cánh tay của đại sư huynh, nói muốn cùng một vài người bạn tới ăn ở nhà hàng Nhật. Nhược Thần vốn vẫn đang rất tức giận về chuyện đám cưới của Nguy Đồng, từ trước tới giờ anh chưa từng nặng lời với cô, nhưng lần này cô thật sự quá hồ đồ, nên mấy ngày liền anh không thèm để ý gì tới cô.
Nhưng dù gì thì gạo cũng đã nấu thành cơm, bất luận anh có tức giận thế nào, thì cũng không thể thay đổi được sự thật này.
Lại thêm Nguy Đồng ra sức nũng nịu với anh, cuối cùng Nhược Thần cũng phải mềm lòng đồng ý. Sau đó anh phát hiện thấy đám sư huynh đệ đang thấp thỏm nghe lén ngoài cửa, bèn gật đầu nói tất cả cùng đi, chuẩn bị cùng vui chơi một ngày thật thỏa thích.
***
Những người bạn mà Nguy Đồng nhắc đến ngoài Hình Phong Phong và Tô Sung ra còn có hai người khác nữa, một là đồng nghiệp của Hình Phong Phong, một là đồng nghiệp của Tô Sung. Trước giờ cô mới chỉ gặp hai người này một lần, cũng không thân thiết gì, lần này mời họ tới dự sinh nhật mình là có mục đích quan trọng khác, một phần cũng là do cô tin tưởng vào con mắt của hai người bạn thân, nên nhờ họ mỗi người tự dẫn một người tới.
Cho dù Nhược Thần không ưng người nào, thì vẫn còn hai dự bị là Hình Phong Phong và Tô Sung, nghe nói gần đây hai người đều đang thất tình, đang trong tình trạng vườn không nhà trống. Cả hai đều là bạn học cấp ba của Nguy Đồng, khi đó Nhược Thần vừa đi học vừa phải đi làm, cả ngày bận tối mắt tối mũi, lại cộng thêm sau đó anh đi Châu Úc ba năm, nên cũng coi như hoàn toàn xa lạ với Hình Phong Phong và Tô Sung.
Nguy Đồng hi vọng, giữa Nhược Thần và một trong số những người này, sẽ xảy ra tiếng sét ái tình.
Sau bữa trưa, cả đám người ăn uống no say, phấn khích quyết định đi ăn tăng hai. Mấy cô gái đề nghị đi hát karaoke, Nhược Thần nhìn