Tác giả: Vi Lộ Thần Hi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341590
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1590 lượt.
ồi, xem tổng biên tập Hạ phản ứng ra sao.”
“Còn tưởng rằng bên này đụng phải Quan đại mỹ nữ thì sẽ đầu hàng chứ gì, ai ngờ đã bắt đầu phản kích nhỉ!”
“Thế mới hay! Oa, bản tin kinh tế các bạn cũng có hứng thú hả?”
“Đương nhiên, cô tưởng chỉ có độc giả mảng giải trí mới có sở thích hóng chuyện à?”
Không hay rồi, chết tới nơi rồi!
Thiên Thụ chưa từng được phỏng vấn, cũng chưa từng làm nữ diễn viên quảng cáo, thấy phóng viên bao vây thì sợ hãi đến nỗi chân nhũn cả ra, quay người định bỏ chạy.
Đồng Tiểu Vi túm lấy cô, “Muốn chết hả, đây là tầng ba đó!”
Choáng, Thiên Thụ suýt nữa trèo qua cửa sổ nhảy xuống.
Vẫn là Đồng Tiểu Vi không sợ hãi, đầu óc rất nhanh nhạy, “Nhanh, nhanh đến phòng tài liệu kế bên! Bên đó có cầu thang gỗ dẫn xuống tầng hầm ngầm. Cậu ra khỏi căn phòng bên dưới đó là đến bãi đỗ xe rồi, mau chạy thoát ra từ nơi đó! Ở đây có tớ chặn lại rồi!”
Thiên Thụ suýt thì nước mắt đầm đìa, “Anh em tốt!”
Đồng Tiểu Vi phóng khoáng khoát tay, “Đừng lảm nhảm nữa, mau đi đi! Đồng chí, từ bây giờ, không biết ngày nào gặp lại! Đợi khi cách mạng thành công rồi, nhất định phải nhớ… kể tường tận cho tớ nghe quá trình thân mật của cậu và Đại Boss nhé!”
Thiên Thụ chỉ muốn đập đầu.
Chết tiệt, Đồng Tiểu Vi à, cậu diễn vai cách mạng cũng phải diễn đến cùng chứ, sắp đi còn nói câu này, phá hoại hết cả hình tượng rồi. Làm gì có anh em đáng yêu nào mà còn đòi nghe chi tiết cấm kị của người ta, đồ dung tục.
Cũng may Thiên Thụ đã chui vào phòng chứa tài liệu, vừa đóng cửa lại thì đám phóng viên như sói đói kia đã lao lên.
Đồng Tiểu Vi đứng ở cửa văn phòng tổng biên tập, vuốt tóc mình với một vẻ rất ư là chính nghĩa, tỏ vẻ bình thản của nhà cách mạng sắp dũng cảm đương đầu với cái chết, gầm lên với đám sói kia, “Đến đây! Bắn ta đi!”
Mọi người kinh ngạc dừng lại.
Lát sau.
Rầm rầm rầm…
“Ui da! Ai đạp mặt tôi thế hả! Bắn tôi chứ có phải đạp tôi đâu! Đứng… đứng lại… Thiên Thụ không có… không có… Ưm…”
Rầm!
Đồng chí ấy đã tử vong.
Hạ Thiên Thụ lén trốn đi từ lúc nãy vô cùng thuận lợi đi xuống cầu thang gỗ nhỏ hẹp để đến bãi đỗ xe. Mở cánh cửa gỗ nhỏ ra, cô thò đầu ngó nghiêng như một con chuột.
Bãi đỗ xe dưới tầng hầm không có ai, ngoài xe ra thì trống không.
Thiên Thụ vui vẻ vỗ tay nhảy ra ngoài.
Ha, đám kia muốn săn tin vợ lớn vợ bé gì đó, nằm mơ đi. Cô vẫn là tổng biên tập của tòa soạn, có tin hot thì phải đăng đầu tiên ở tạp chí của mình chứ, sao có thể miễn phí tặng cho bọn họ, đồ ngốc!
Vui vẻ tiếp tục đi thẳng.
Bỗng từ dãy xe đỗ phía trước xuất hiện một người đàn ông đang cầm tư liệu lật xem, nghe tiếng bước chân, anh ta ngẩng đầu lên nhìn. Sau đó mắt phát sáng, chỉ vào Thiên Thụ hét lên, “Này, cô! Không được động đậy!”
Thiên Thụ giật bắn mình.
Lẽ nào là cảnh sát đến kiểm tra? Không đúng, người đàn ông này trên người có huy hiệu của tòa soạn XX, hơn nữa sau khi anh ta hét lên là cầm điện thoại bắt đầu gọi liên tục, “Các bạn mau xuống đây, vợ lớn đang ở hầm đỗ xe, nhanh lên, tôi sẽ chặn cô ta lại, không cho cô ta chạy mất!”
Hả?!
Thiên Thụ đần người ra. Hóa ra là một con cá sổng lưới, đúng lúc gặp phải con giun là cô, lần này thảm rồi!
Thiên Thụ lập tức quay người bỏ chạy.
Anh chàng kia lập tức cầm điện thoại đuổi theo. “Này, cô đứng lại! Đứng lại! Mau đến đây, bắt chủ biên lại!”
Huhuhu… Thiên Thụ sắp khóc tới nơi, cô đang gặp phải chuyện xui xẻo nào đây, lại còn có người định bắt chủ biên nữa? Cô có phải kẻ trộm hay ăn cướp hay sát nhân đâu, tại sao lại bắt cô, tại sao lại bắt cô, tại sao lại bắt cô!!!
“Á…”
Đang chạy ngon lành, bỗng cảm thấy như có gì chặn lại.
Thấy sắp hôn đất mẹ vĩ đại tới nơi, bỗng có người từ bên cạnh thò tay ra, xách cổ áo cô lên. Tiếp đó nắm chặt cổ tay cô rồi kéo phắt sang bên…
Rơi vào một vòng tay.
Thiên Thụ sợ chết khiếp.
Nhưng người nắm tay cô lại nhanh chóng cởi áo khoác của mình ra, sau đó cuộn lên người cô, rồi trùm mũ của áo lên đầu cô, kéo mạnh cô vào lòng mình.
Cả người cô rơi vào vòng tay người đó, phủ phục lên lồng ngực hơi gầy nhưng vẫn ấm áp ấy.
Có một mùi hương thanh mát thoang thoảng.
Như một đóa hoa vừa hé nở, sở hữu mùi hương thanh mát rất riêng.
Thiên Thụ ngẩn người, định ngẩng đầu lên.
Người đó lại dùng tay giữ chặt cô, ấn cô vào chặt hơn nữa.
Nhịp tim đập, cách làn áo mỏng vẫn vẳng đến thật rõ ràng, thình thịch thình thịch.
Mặt Thiên Thụ bỗng chốc ửng hồng.
Cô biết là ai rồi.
Tiếng bước chân sau lưng cậu cũng vội vã vang lên, sau đó là tiếng gầm gừ tức tối của gã đàn ông kia, “Tôi đang chặn cô ta! Vừa ở đây thôi, sao không thấy đâu nữa… Ê, bên kia có người…”
Tiếng bước chân đàn ông mỗi lúc một gần.
Thiên Thụ bỗng căng thẳng, chỉ muốn co rúm người trong vòng tay cậu.
Cậu bỗng cúi đầu xuống.
Gương mặt hơi lạnh nhưng mịn nhãn của chàng trai sượt qua gò má cô.
Cô không kìm được hơi nhúc nhích.
Cậu lại đưa tay lên môi, ra hiệu cho cô im lặng.
Môi cậu ở ngay cạnh gò má cô, gần đến mức chỉ còn khoảng một centimet. Hơi thở nhẹ nh