Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Anh Là Ai

Ông Xã Anh Là Ai

Tác giả: Vi Lộ Thần Hi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

Vì anh từng xuất hiện trong cuộc đời cô, cho dù… đây chỉ là một giấc mơ xuyên không mà có!
Nếu được, cô tình nguyện cho thời gian quay ngược trở lại, để cô xuyên không trở về, để anh tiếp tục cuộc sống bình lặng mà hạnh phúc, cùng Quan Nguyệt Tịnh, hoặc San San đều được… Chỉ cần anh bình an, chỉ cần anh hạnh phúc…
Trong mắt Thiên Thụ đỏ hoe.
“Đã vào khu vực hạ cánh, xin quý hành khách hãy sẵn sàng”, giọng cơ trưởng vang lên trong loa.
Mọi người lập tức trở nên căng thẳng.
Giọng cơ phó cũng vang lên, “Thưa quý hành khách, lần này chúng ta đang gánh một trách nhiệm vô cùng nặng nề, hạ cách trong khu vực bạo loạn rất có khả năng sẽ gặp phải xung đột đẫm máu, xin quý khách chuẩn bị tinh thần. Đồng thời thời tiết nơi đây rất xấu, sương mù dày đặc, tầm nhìn rất kém, chúng ta sẽ phối hợp với yêu cầu của chính phủ nước sở tại, hạ cánh ở một sân bay quân dụng nhỏ, đường băng rất nhỏ hẹp, xin quý vị hãy chuẩn bị sẵn sàng.
Các nhân viên và hành khách đều quay lại kiểm tra vật dụng mình phụ trách mang theo, chắc chắn không có vấn đề gì, tiếp viên trưởng gọi điện thông báo tới phòng lái, “Cơ trưởng, trong khoang đều bình thường, xin hãy yên tâm.”
“Tốt, các bạn hãy sẵn sàng, chúng ta sẽ hạ cánh trong vòng ba phút!” giọng cơ trưởng cao lên.
Thiên Thụ hơi căng thẳng, kéo dây an toàn trên người.
Cô đã sắp đến gần thành phố này, ở hòn đảo khắp nơi đều hỗn loạn và nguy hiểm đó sẽ không còn vẻ nhàn tản và đẹp đẽ của thánh địa nghỉ mát nữa, bên ngoài kia sẽ là mịt mù khói lửa, khắp nơi tiêu điều, tiếng súng vang dậy.
Thiên Thụ cứ nhớ rằng anh đang ở trong thành phố này, không biết có bình an hay không, có bị thương không, thậm chí có…
Chữ đó khiến tim cô run bắn.
Cuối cùng đã biết vì sao khi cô nói chữ đó, anh lại hôn cô với vẻ trừng phạt, chữ đó thật sự khiến người ta khiếp đảm, như đứt từng khúc ruột.
“Đã nhìn thấy đường băng! Xác định khoảng cách, tắt chế độ lái tự động!”, trong loa, giọng cơ trưởng có vẻ căng thẳng.
“Tốc độ hạ cánh đừng quá nhanh! Đường băng rất ngắn! Hạ cánh xuống!”
“Cơ trưởng, ngoài sân bay có vụ nổ”, cơ phó bỗng hét to.
Trong khoang, mọi người đều thất kinh, nhìn dáo dác ra ngoài.
Quả nhiên ở nơi không cách sân bay bao xa, phía quân đội và các phần tử nổi loạn đang giao đấu ác liệt. Vòi lửa của quân đội ánh lên chói mắt trong ánh sáng nhập nhoạng mờ tối, tiếng bom nổ văng vẳng khiến người ta hoảng loạn.
Mọi người chưa ai từng tận mắt chứng kiến cảnh đó, cứ cảm thấy đấu súng, đánh nhau… đều là chuyện rất xa vời, nhưng không ngờ hôm nay những việc đó lại xảy ra trước mắt mình! Mà tiếng súng tiếng nổ kia, rất có khả năng chỉ cần bất cẩn thì sẽ lấy mạng tất cả mọi người.
“Bình tĩnh”, tiếng cơ trưởng lớn tuổi vang lên, “Các bạn trong khoang đừng hoảng hốt! Quân đội địa phương đã điện cho tôi, họ sẽ toàn lực bảo đảm sự an toàn ở sân bay, đã có một tốp đồng bào của chúng ta đang trên đường đến đây, yêu cầu chúng ta phải hạ cánh!”
Mọi người kinh hoàng, nhìn ánh lửa chớp lóe ngoài kia mà thất kinh hồn vía.
“Giữ vận tốc này, nhắm thẳng đường băng, chuẩn bị – hạ cánh!”, cơ trưởng hạ lệnh.
“Vâng!”, cơ phó đáp, rõ ràng, vang dội.
Uỳnh!
Đúng lúc càng hạ cánh của máy bay chạm xuống đường băng quân dụng vửa nhỏ vừa hẹp này, bỗng có một quả bom bất ngờ nổ tung bên cạnh đường băng!
“Không được không được, cơ trưởng có bay lên lại không? Đường băng bị phá hủy rồi!”, cơ phó hét thất thanh.
“Không thể lên được! Nếu thế sẽ không bao giờ hạ cánh nữa!”
“Nhưng nếu tiếp tục trượt thì càng máy bay sẽ bị hỏng!”
“Nếu lại bay lên sẽ đụng cánh máy bay, có khả năng sẽ thiệt hại về tính mạng!”
Tiếng tranh cãi trong phòng lái khiến mọi người trong khoang thất sắc! Mọi người đều căng thẳng toát mồ hôi, không biết mình sẽ đối diện với kết quả nào! Có lẽ rất có khả năng rằng giây sau đó sẽ có thương vong!
Ầm ầm!
Bên ngoài cửa sổ tia lửa bắn khắp nơi, thân máy bay như lăn qua hố sâu nào đó, bỗng rung lắc dữ dội!
Có người hét, có người phát khóc.
Thiên Thụ bị dây an toàn giữ chặt trên ghế, hộp cơm trong lòng rung rắc dữ dội gần như văng ra. Nhưng cô giữ chặt lấy nó, giữ chặt… thật chặt… Giống như lần đó, anh ôm cô thật chặt trong lòng…
Cô rất sợ, vô cùng vô cùng sợ hãi, nhưng cô lại không sợ, không hề sợ chút nào!
Chỉ cần phía trước có anh, chẳng có gì phải sợ!
Ầm … Ùng!
“Tổng giám đốc! Tổng giám đốc Viên! Không được, anh không thể đi! Bên ngoài giờ rất hỗn loạn, lao ra ngoài chỉ có chết!”, anh chàng họ Lâm kéo chặt áo Viên Dã, gần như sắp khóc tới nơi.
Hai vị lãnh đạo kia cũng hoảng loạn, không chú ý.
Viên Dã lại giằng mạnh tay quản lý Lâm ra, “Buông ra, tôi phải đi tìm cô ấy!”
“Không được, tổng giám đốc! Sân bay đã bị đóng cửa rồi, máy bay của họ chắc chắn sẽ không hạ cánh được, họ sẽ bay một vòng rồi đi ngay! Tổng giám đốc, anh mà đi thế này là sẽ chết đấy!”, quản lý Lâm lo đến mức phát khóc.
“Cô ấy còn không sợ chết, làm sao tôi lại sợ?!”, Viên Dã cau mày, trong đôi mắt sắc nhọn chỉ có ánh sáng kiên nghị.
Trên màn


Lamborghini Huracán LP 610-4 t