Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.
ào trong miệng còn chưa thấy cái tư vị gì thì tiểu Tú liền một hớp toàn bộ nôn ra, không chỉ thế chỉ cần ngửi thấy mùi canh cá là đã muốn nôn.
Tiểu Tú ngồi xổm ngoài phòng nôn mãi không dứt, tiểu Tô tự nhiên cũng không muốn ăn cơm tiếp, cũng đứng bên cạnh tiểu Tú, giúp đỡ vỗ lưng xoa ngực, còn lấy nước cho tiểu Tú súc miệng. "Em làm sao vậy, đi bệnh viện khám một chút xem thế nào?". Tiểu Tú cũng cảm thấy canh cá này mấy ngày trước vẫn ăn được mà hôm nay lại như thế.
Bà Hảo cũng đi theo ra ngoài, cười híp mắt nhìn tiểu Tú cùng tiểu Tô, nghe tiểu Tô nói muốn đi bệnh viện, gật đầu nói: "Tiểu Tô, con mang nó đi viện xem một chút đi!" Vì vậy tiểu Tô cũng không tiếp tục ăn cơm, hỏi người mượn chiếc xe đạp liền mang theo tiểu Tú chạy thẳng tới bệnh viện. Chờ lúc gặp bác sĩ xong tiểu Tô liền cười không ngậm được miệng.
Có tin mừng
Tiểu Tú có thai, mặc dù không biết là trai hay gái. Từ bệnh viện về nhà tiểu Tô đi xe đạp thật chậm, sợ sơ ý một chút tiểu Tú sẽ không chịu được. Chậm đến mức tiểu Tú phải trợn mắt, không thể tưởng tượng được mới vừa rồi đi bệnh viện trên đường anh ấy đi nhanh như vậy, giống như bay lên, nếu có gì không tốt đã sớm xảy ra.
Bà Hảo ở nhà chờ sốt cả ruột, thỉnh thoảng lại nhìn bên ngoài, trong lòng tính toán nếu tiểu Tú mang thai thật thì phải bắt đầu chuẩn bị tã, quần áo trẻ con, bây giờ là cuối tháng hai đầu tháng ba, tiểu Tú chắc sinh vào khoảng cuối tháng mười hai, đầu tháng một năm sau. Lúc này là thời điểm ở cữ tốt nhất, thời tiết không nóng, cuộc sống cũng không vất vả, đứa bé này đến thật đúng lúc!
Chờ tiểu Tô trở tiểu Tú về thì đã muộn, bà Hảo cũng đợi dài cổ rồi. Đến nhà, tiểu Tô mặt cười khúc khích kéo tiểu Tú vào nhà. Người còn chưa tiến vào, đã thấy tiếng tiểu Tô: "bà Hảo, mau chuẩn bị đệm cho tiểu Tú ngồi hộ con!" Bà Hảo vừa nghe, cười híp mắt đi lấy đệm. Tiểu Tú vừa bực vừa buồn cười nhìn tiểu Tô: "anh làm gì vậy, có gì đâu mà nói."
Bà Hảo cười đáp lời: "Tiểu Tô là đúng, con bây giờ phải cẩn thận, cái gì cũng phải nghe bà. Con chưa sinh con bao giờ, cái gì cũng không hiểu." Tiểu Tú nghe nhất thời nhức đầu, làm nũng nói: "Bà Hảo. . . . . ." Kết quả còn chưa nói gì, tiểu Tô đã bưng cái ly trà tới: "Tiểu Tú, em uống nước trước đi, muốn ăn gì để anh đi mua, cá hay thịt?"
Tiểu Tú hơn nửa ngày không có ăn cái gì, trong miệng cũng đang khát, nhận lấy ly nước tiểu Tô đưa tới liền uống, nước này đang ấm vừa để uống. Uống hai ngụm, Tiểu Tú nói: "em không muốn ăn cá cũng không cần ăn thịt, làm mấy món đó phí thời gian, bây giờ em đói bụng, có sẵn cái gì ăn luôn cái ấy."
Lúc ăn cơm bà Hảo hỏi một câu: "Các con định khi nào đi lĩnh chứng?" Bà Hảo hỏi, Tiểu Tú mới nhớ tới mình còn chưa đi lĩnh chứng, không khỏi bấm tiểu Tô một cái, này lớn cái bụng rồi mới đi lĩnh chứng thật là mất mặt, đều tại anh hại! Tiểu Tô bị bấm đau đớn cũng không lên tiếng, không thể làm gì khác hơn là ngồi ra xa một chút. Sau đó có chút cười nịnh nói: "Bà Hảo, bà chọn ngày đi, con nghe lời bà!"
Tiểu Tú mắt trợn trắng, anh không có ý kiến, vợ cũng là vợ anh, con cũng là con anh... anh còn có thể có ý kiến gì? Ăn cơm xong rồi, tiểu Tú vào phòng tìm hộ khẩu. Vừa nhìn đã thấy tuổi tiểu Tú đã có thể đi lĩnh chứng rồi. Vì vậy cùng bà Hảo thương lượng: "Bà Hảo, bà xem ngày nào là ngày tốt." Bà Hảo lấy Hoàng Lịch ra, lật vài tờ: "Tú, con xem xem gần đây có ngày nào tốt không."
Tiểu Tô nhận lấy Hoàng Lịch đưa cho tiểu Tú, cười đến không nhìn thấy mắt rồi, muốn kết hôn, trong lòng thật như nở hoa! Tiểu Tú nhìn một chút liền nói: "Bà Hảo, có ngày mùng một tháng ba trong Hoàng Lịch ghi là ngày đại cát để kết hôn." Bà Hảo nghe vậy gật đầu: "Liền lấy ngày đó đi, mấy hôm nữa các con lên thôn xin giấy chứng minh đi." Bà Hảo một lời đã định. Xong xuôi mọi người chuẩn bị đi ngủ.
Ngày hôm sau tiểu Tú ngủ đến tám giờ rưỡi sáng mới tỉnh lại. Chắc nguyên nhân là do mang thai bảo bảo, còn biết mình có phản ứng khi mang thai. Dù sao tiểu Tú lần đầu ngủ nướng, hơn nữa sau khi thức dậy cảm giác tinh thần tốt vô cùng. Tiểu Tô lúc này đã đi làm, bà Hảo đang ở trước nhà nhặt cây đậu. Đem cây đậu hỏng bỏ đi, cây đậu tốt mang đi làm đậu hũ ăn.
Thấy tiểu Tú , bà Hảo cũng đứng lên: "Con có đói bụng không? Trong nồi có cháo, còn có trứng gà. Bà giúp con nấu lại." Tiểu Tú ngượng ngùng, liền nói: "bà Hảo, con tự làm cũng được, ăn bao nhiêu thì làm bấy nhiêu." Bà Hảo đáp lại rồi lần nữa ngồi xuống. Vừa phân loại cây đậu vừa nói: "Trong nồi còn có trứng gà, con đừng quên đấy !" Tiểu Tú gật đầu một cái: "con biết ạ."
Tiểu Tú ăn một quả trứng gà một bát cháo, ăn rồi không có nôn, bà Hảo nhìn vậy thì hài lòng. Lúc ăn trưa bà Hảo không nấu nhiều món khác nhau, sợ tiểu Tú không ngửi được mùi khói dầu, liền nói: "Hôm nay chúng ta nấu cơm ăn cơm." Tiểu Tú nói tốt. Vì vậy chỉ nấu một chén món ăn một chén canh suông. Ăn xong, bà Hảo nói: "con đi nghỉ ngơi."
Tiểu Tú rất không tình nguyện: "Bà Hảo, con mới ăn cơm xong thôi mà, bây giờ không ngủ đư