Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.

> Tình địch gặp nhau
Tiểu Tú đêm nay cũng không ngủ được, một mặt là xa nhà đột nhiên phát hiện mình ngủ không quen giường, mặt khác là đứa bé rất hay khóc. Một đêm này, tiểu Tú thật khó khăn mới vượt qua. Trong nhà cũng chỉ có một bà lão và đứa bé, tiểu Tú cũng ngại hỗ trợ, bởi vì tiểu Tú sợ bà lão không yên lòng. Đột nhiên có người chạy đến nói muốn tới giúp bạn, cho bạn nhiều đồ, rồi mang đứa bé đi, chuyện như vậy thật không hợp lẽ thường.
Đợi đến ngày hôm sau, Tiểu Tú phát hiện nhà này rất nghèo khó. Hôm qua trời tối, cũng không thấy rõ, nhưng vào buổi sáng có thể thấy được gian phòng này vẫn còn là nhà lá, bốn phía tường do bùn hồ tạo thành."Bà lão, đứa bé đã mấy tháng rồi?" Tiểu Tú nhìn bà lão đang ôm đứa bé phơi nắng.
"Nó cũng sắp một tuổi rồi." Bà lão nhìn tiểu Tú đang đùa với đứa bé. Nói rất nhiều chuyện nhưng bà nói giọng địa phương tiểu Tú chỉ miễn cưỡng nghe hiểu một ít. Theo lời nói của bà lão, bà là bà nội của đứa bé, đứa bé sinh ra không có ai chăm sóc, nên bà mang về nuôi, chính mình tuổi già cô đơn, coi như có người bầu bạn cùng .
Tiểu Tú yên lặng nghe bà lão nói, mặc dù đã vẫn đang đùa nghịch với đứa trẻ, nhưng tiểu Tú vẫn cảm thấy khổ sở. Nhìn đứa bé giương mắt tròn trịa nhìn mình, tiểu Tú đã cảm thấy lòng chua xót. Lấy cớ đi ra ngoài có chút việc tiểu Tú liền ra ngoài một lúc.
Bà lão nhìn tiểu Tú xoay người rời đi, thở dài một cái. Nói thật ra, tiểu Tú nói mình là vợ của chiến hữu với cha đứa bé, là tới xem đứa bé một chút , bà lão cũng không vui mừng lắm. Mình cũng đã hơn sáu mươi rồi, muốn nuôi một đứa bé cũng phải cố hết sức, nhưng là cũng không thể mang đứa bé cho người khác.
"Vậy anh đi đi, em ở đây chờ anh!" thấy tiểu Tú đồng ý, tiểu Tô chạy nhanh về nơi làm việc, chào đội trưởng rồi đi. Đi được nửa đường tiểu Tô mới nhớ ở nhà còn có một cô gái! Nghĩ nói với tiểu Tú luôn nếu không về đến nhà lại rắc rối.
Đỡ tiểu Tú cùng nhau về nhà, tiểu Tô nhìn tiểu Tú đang mệt liền nói: "em lên đây, anh cõng em về!" vừa nói vừa ngồi chồm hổm xuống. Tiểu Tú nhìn tấm lưng của tiểu Tô, đã cảm thấy thật hạnh phúc. Khi mệt mỏi có người bên cạnh thật tốt!
Ngoan ngoãn nằm ở trên lưng tiểu Tô, cùng tiểu Tô nói chuyện mình gặp ở Trấn Giang, nói với tiểu Tô trong lòng cũng ngại quá. Chỉ là tiểu Tú lúc đến đó rất ảo não, đi một lần Trấn Giang thậm chí về cũng không mua cái gì. Hơn nữa thắng cảnh ở Trấn Giang cũng không đi qua một lần, tiểu Tú cảm thấy thật sự là đáng tiếc.
Trấn Giang có ba thức ăn nổi tiếng. Tiểu Tú chỉ nếm thử hai thứ, mùi vị thật sự là ngon nhưng vẫn tiếc không được thử nốt món còn lại.
( minhg không biết tên mấy món này nên không đưa vào nhé)
"Về sau, anh dẫn em đi Trấn Giang, nhất định sẽ cho em thử hết mọi thứ." Tiểu Tô cõng tiểu Tú nói. Tiểu Tú nằm ở trên lưng tiểu Tô cười nói: "Anh còn phải mang em đi chùa Kim Sơn thắp hương, nghe nói nơi đó rất linh nghiệm!" Tiểu Tô đáp ứng rồi cùng tiểu Tú nói: "Tiểu Tú, ở nhà có chiến hữu đến thăm anh."
"Là mấy chiến hữu lần trước sao?" Mấy người dạo trước tới mừng đính hôn, tiểu Tú có ấn tượng rất tốt với bọn họ, không trách được người ta nói cuộc sống có 4 điều: "Cùng nhau chịu đựng, cùng nhau ngắm gái, cùng nhau ở chung, cùng nhau tắm rửa **!" Tình cảm trong đó chỉ có người trong cuộc mới hiểu được. Tiểu Tú đến rất chờ mong bọn họ trở lại chơi.
(** chỗ này mình edit tạm vì không hiểu lắm, mọi người thông cảm nhé)
"Không phải, là một người khác lúc đính hôn cô ấy không đến!" Tiểu Tô nói sự thật. Nhưng không có chuyện gì xảy ra, mình nói như vậy chắc chưa đủ lại nói "cô ấy là con gái sư trưởng của bọn anh."
Tiểu Tú nghe xong sửng sốt một chút, sau đó liền cười: "Có cô gái theo anh về tận nhà cơ à?." Mặc dù cười nói , nhưng là trong lời nói đã có vị chua.
"Tiểu Tú, anh với cô ấy không có chuyện gì, em không cần suy nghĩ nhiều." Tiểu Tô sợ tiểu Tú suy nghĩ lung tung, vì vậy liền nói cho tiểu Tú nghe. Tiểu Tô không có nghĩ tới nói vậy vị chua càng đậm. Nhưng tiểu Tú cũng không thể hiện ra, tiểu Tô vốn là không biết, nếu biết sẽ không được tự nhiên. Tiểu Tú đối với Lý Lệ cảm thấy rất hứng thú.
Lý Lệ theo đuổi tiểu Tô, chỉ kém lấy tầng sa kia ra, lúc này có rất ít cô gái có dũng khí như vậy theo đuổi ý trung nhân. Cho nên tiểu Tú thật tò mò Lý Lệ là một người như thế nào. Gần về đến nhà thì tiểu Tú kéo tiểu Tô.
"Anh thả em xuống đi, em có việc cần làm." Thật ra thì cũng không có việc gì, chỉ là tìm chỗ không có ai lôi kéo tiểu Tô cùng nhau đi vào không gian. Vào không gian, tiểu Tú đi tìm quần áo của mình, rồi lấy một ít nước ấm để tắm. Lúc này tiểu Tú nghĩ Lý Lệ chính là tình địch của mình rồi.
Mặc dù là giận dỗi, nhưng vẫn phải cho cô ấy biết được sức quyến rũ của mình, như vậy cô ấy mới hết hy vọng, không trở lại dây dưa với tiểu Tô nữa. Mình mới từ xe đò về, một thân hôi hám, sắc mặt cũng không tốt lắm. Cho nên nhất định phải thu thập một chút mới về nhà, nếu không người ta sẽ xem thường, vậy cũng không tốt.
Chỉ là tiểu Tô lại nghĩ khác tiểu Tú. Tiểu Tô chỉ cho là tiểu Tú cảm th


XtGem Forum catalog