Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
chịu không nổi mê hoặc.
“Diệp Hy! Tôi không thích! Tôi không cần!”
Diệp Hy híp đôi mắt nhỏ.
Tay đang nắm tay của ta cứng đờ, lại một lần nữa nắm chặt. Dùng lực, không quan tâm, hướng đặt lên người hắn.
“Hạ Tiểu Hoa! Ai cho em như vậy? Em hỏi cũng chưa hỏi qua anh, ai cho em không thích? Ai cho phép?”
Tiểu thân thể đè nặng ta, vươn tay rút đi quần áo vốn không bền chắc của ta,
Ta liều mạng giãy dụa: “Diệp Hy! Diệp Hy! Chúng ta đã muốn ly hôn!”
Càng giãy dụa, quàn áo rơi xuống đất càng lưu loát.
“Thần Tư, tốt đến như vậy sao, tốt đến mức không quan tâm muốn ly hôn, tốt đến mức không cần nhà, không cần phòng làm việc, cố gắng đi làm trợ lý cho hắn?”
Diệp Hy rốt cục đem ta cởi sạch sẽ, từ đầu đến chân, nhìn xem thật cẩn thận.
“Có tốt đến như vậy sao? Tốt đến nỗi em không thể không thịt bò, một đêm không về?”
Ta trừng lớn mắt.
Diệp Hy, biết ta cả một đêm không về.
Trong lòng run rẩy lợi hại.
Liều mạng chịu đựng ánh mắt đánh giá của Diệp Hy.
“Diệp Hy, anh, đợi tôi?”
Diệp Hy lại lao đến, cắn môi của ta.
“Câm miệng! Hạ Tiểu Hoa!”
Cắn, lại không có buông ra.
Diệp Hy hết sức chủ động.
Lắc lắc tiểu thân thể mê người, câu hồn nhiếp phách.
Ta cố gắng chống chọi với cái đầu đang choáng váng, trừng lớn mắt.
Ba năm, hy sinh hạnh phúc của bạn tốt, để đến được với Diệp Hy, cố gắng suốt ba năm.
Dùng hết thảy các phương thức, đến cuối cùng, không thể không buông tay.
Thậm chí ngay cả Khả Nhạc, luôn luôn trì độn Khả Nhạc, cũng phát hiện.
Nói: “Hạ Tiểu Hoa, ta không muốn ngươi cùng Diệp Hy một chỗ. Ngươi nếu vẫn không hạnh phúc, làm sao bây giờ?”
Làm sao bây giờ? Thật vất vả quyết định, muốn buông tay, muốn quên.
Còn tiếp tục như vậy, làm sao bây giờ?
Lần đầu tiên, Hạ Tiểu Hoa đáng khinh thịt bò Diệp Hy, thậm chí không có dũng khí nói lại cho hắn.
Lần thứ hai, Hạ Tiểu Hoa đáng khinh dùng hết dũng khí hỏi: “Diệp Hy, tôi là ai?”
Không có được câu trả lời, lại vẫn cam tâm tình nguyện, rốt cục quyết định cứ để mọi sự như thế.
Còn tiếp tục như vậy, sẽ biến thành lần thứ ba.
Ta dùng sức nuốt nước miếng.
Cuối cùng vẫn để ý đến cảm giác nơi đáy lòng, tuy rằng thực nhạt nhưng cũng không thể bỏ qua chấp niệm.
Mở miệng.
“Diệp Hy, anh, yêu tôi sao?”
Hỏi thật cẩn thận.
Ba năm, cho tới bây giờ, không cần hỏi.
Thật lâu trước kia, cũng đã có người nói: “Hạ Tiểu Hoa, tôi không thích cô!”
Thật lâu trước kia, cũng đã hiểu được, lý do Diệp Hy lấy Hạ Tiểu Hoa.
Cho nên, không hy vọng xa vời.
Chỉ cần có Diệp Hy, là tốt rồi.
Lại thật lâu về sau, quyết định muốn buông tay về sau…
Diệp Hy nháy mắt trắng mặt, nhìn chằm chằm ta.
Trong ánh mắt rõ ràng có không cam lòng hiện lên.
Cuối cùng cái gì cũng chưa nói, cúi đầu, áp môi lên.
Ta vươn tay, chặn lại.
“Diệp Hy, tôi sẽ ở cục dân chính chờ anh ký tên!”
Diệp Hy một phen đẩy ta ra.
“Hạ Tiểu Hoa!”
Ta đứng lên, nhặt lại quần áo, hướng phòng nghỉ đi đến.
Hạ Tiểu Hoa đáng khinh lại nổi lòng tham.
Ngày hôm qua mà thôi, Diệp Hy không nhớ được Hạ Tiểu Hoa, làm sao có thể sẽ yêu.
“Hạ Tiểu Hoa, em đã muốn… Không hề thích anh sao?” Thanh âm Diệp Hy, vang lên ở sau người.
Đầu rất choáng váng, nhận không ra ngữ khí của hắn.
Vào cửa phòng, quay đầu lại, hướng Diệp Hy tươi cười: “Diệp Hy, cửa ở bên kia!”
Phanh một tiếng, không chút do dự, đóng lại cửa phòng.
Ta túm tay cầm chặt chiếc túi xách màu bạc mới cóng, số lượng có hạn trên toàn thế giới, một đầu vọt vào phòng Thần Tư, vung tay nhỏ bé muốn nhào đi lên: “Lão bản! Tôi thật yêu anh nha!”
Á châu siêu cấp tân tinh một tay cầm kịch bản, một tay nâng ly rượu vang, nghe được lời ta nói liền run rẩy kịch liệt, đánh rớt kịch bản. May mắn ta nhanh tay lẹ mắt bắt được ly rượu tránh cho nó một hậu quả thảm khốc.
“Hạ Tiểu Hoa! Không được tùy tiện nói vậy với tôi!” Thần Tư một phen đoạt lấy cái ly trong tay ta, thối nghiêm mặc cực kỳ khó chịu xoay người ngồi tiếp tục xem kịch bản.
Tính tình thối nát thành như vậy!
Ta không quan tâm, lắc lắc cái mông khoe khoang trước mặt Thần Tư: “Uy! Uy! Có đẹp không?”
“Vừa mới thời điểm người mang tới khách sạn nói là chuyển cho Hạ tiểu thư! Làm sao có thể không phải là tôi?” Mặt dày mày dạn ôm càng chặt.
Ta mặc dù là nhân duyên kém không bạn bè, nhưng cũng tuyệt đối, tuyệt đối không cho phép loại chuyện đưa nhầm người đáng khinh người thần đều phẫn nộ này phát sinh trên người ta!
Thần Tư quay đầu đi, khinh thường ngay cả hừ cũng lười.
Di động rung a rung.
Ta thật cẩn thận từ trong túi lấy ra di động: “Uy?——–”
Đầu kia điện thoại trung khí mười phần.
“Đứa nhỏ chết tiệt! Bất hiếu! Biết rõ lão nhân gia nằm viện cũng không biết đường đến thăm…”
Ta không nói hai lời, “ba” một tiếng ngắt điện thoại.
Điện thoại lập tức lại vang lên.
Ta nhìn chằm chằm Thần Tư, khó xử hỏi Thần Tư: “Uy, lão bản! Có hay không sách lậu hoặc DVD dạy cách đối phó với lão nhân điên?”
Thần Tư tức gi