Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.
tiên sinh, uống canh đi!”
Diệp lão đầu nhìn Diệp Hy, nhìn tiểu hộ sĩ, lại nhìn ta.
Lão nhân đáng ghét nhếch khóe miệng cười: “Đứa nhỏ, ngươi uy!”
Uy cái mông a!
“Lão ương mặc kệ!” Ta dùng sức đem đôi mắt nhỏ đang nhìn Diệp Hy cắn táo thu hồi lại, đứng lên muốn đi.
Diệp lão đầu cười đến đặc biệt phúc hậu, giơ lên dao gọt hoa quả hướng túi xách ánh vàng lóng lánh duy nhất thế giới định đâm đến.
TNND!
Ta vung tay tiếp nhận chén canh trong tay mắt chuối, cực kỳ thành tâm: “MD, Diệp lão đầu, há miệng!”
“Ngươi này đứa nhỏ thực thô lỗ!” Diệp lão đầu không tình nguyện, nhưng vẫn há miệng.
Ta một cước nhét muỗng canh đến bên miệng Diệp lão đầu, lại thu trở về, tức giận thổi nửa ngày, cảm giác không sai biệt lắm mới đưa lên miệng lão nhân kia.
Lão nhân há to miệng, uống đến đến sung sướng: “Canh của Lưu quản gia, hôm nay có hơi đậm! Bảo bà ấy hôm sau nêm nhạt hơn!”
Hướng về phía tiểu hộ sĩ nói.
Tiểu hộ sĩ phản ứng cái gì ta không biết, chỉ là ánh mắt Diệp Hy, nhìn chằm chằm khiến người ta cảm thấy quái dị.
Ta ngẩng đầu nhìn Diệp Hy, hắn lập tức lại chuyển sang sờ tóc.
Ta cúi đầu uy canh, lại cảm nhận được ánh mắt của hắn.
Này thật sự là đức hạnh!
Lão nương cũng không phải tranh giành cắn quả táo với ngươi, đừng có trả thù kiểu vậy!
Một chén nhỏ chỉ hai ba phút có thể giải quyết xong, lại bị Diệp lão đầu trì độn cọ xát nửa ngày mới uống xong.
Ta cầm cái chén đặt xuống bàn, nói: “Diệp lão đầu, ngài còn có cái gì phân phó không?”
Nói nghiến răng nghiến lợi.
Diệp lão đầu quả nhiên từng là tuổi trẻ phong lưu phóng khoáng đã từng câu con gái nhà người ta, lập tức đưa túi xách nhét vào trong lòng ta.
Ta ôm túi, lập tức mặt mày hớn hở: “Con không quấy rầy ngài nghỉ ngơi nữa, con về đây!”
Diệp lão đầu khoát tay: “Đi đi!”
Ta thí điên thí điên, mở cửa phải đi, bị Diệp Hy một phen kéo lại.
“Hạ Tiểu Hoa, ngày mai, em có đến không?”
Ta quay đầu nhìn Diệp lão đầu.
“LV mới nhất, số lượng hạn chế!” Lúc này đây, nói chuyện là Diệp Hy.
“Vậy sao?” Ta gật gật đầu: “Kia, tôi không đến!”
Á châu siêu cấp tân tinh ở trong phòng nghẹn nửa tháng rốt cục đã quyết định xuất môn gặp người.
Ngoại cảnh. Nhật Bản.
Đó chính là nơi Thần Tư sắp phải quay.
Ta ngồi trên ghế vểnh râu đắc ý xem tạp chí.
Tên quản lý ẻo lả của Thần Tư xoa bàn tay nhỏ bé tỏ vẻ vô cùng sốt ruột: “Hạ Tiểu Hoa, một mình cô thật sự có thể đi? Nhiều thứ này nọ như vậy cô nhớ rõ hết sao? Trang phục rườm rà phiền toái, lại là bối cảnh cận đại, đạo cụ vô cùng nhiều!”
Diệp Hy thật đáng chết!
Sau khi trở về từ chỗ Diệp lão đầu, số lượng LV cứ tiếp tục được đưa tới. Mỗi ngày một chiếc, bất chấp mưa gió.
Di động không sai chút nào lại vang lên.
“Hạ tiểu thư! Diệp tiên sinh mời ngài tối nay…”
“Bữa tối, không rảnh!” Ta cau mày không kiên nhẫn: “TMD trợ lý Quân anh có thấy phiền hay không? Mỗi ngày gọi điện thoại đều nghe một đáp án giống nhau!”
Lão nương nói thôi cũng thấy phiền.
Ngắt điện thoại, xem bạn quản lý đang ngó nghiêng: “A! GUCCI! Này không phải bên Italy tuần trước vừa công bố loại mới nhất sao? Hạ Tiểu Hoa! Chồng trước của cô bản lĩnh cũng thật lớn!”
Ta nghiêm mặt, quay lại sờ soạng cả buổi.
Bạn quản lý hồ nghi nhìn ta: “Uy! Hạ Tiểu Hoa! Chồng trước của cô không phải đang theo đuổi cô chứ?”
Ta rút tay đang sờ túi xách về, đem nó một lần nữa nhét vào trong hộp, giống như mấy cái trước đây nhận được cũng vậy, hết thảy cho vào phòng giữ trang phục.
Lại thấy tên quản lý ẻo lả kia hướng hành lý ta vừa đóng gói tốt, lén lút sờ soạng này nọ.
Mẹ nó, tham của người khác! Lợi dụng thời cơ!
Ta thừa dịp xông lên, nhân hắn còn chưa kịp thu tay về, một phen bốc đi ra.
“Ẻo lả! Anh giấu cái bảo bối gì đấy?”
Kháo! Bảo hộ BCS!
Ẻo lả mặt không đỏ, khí không nhuyễn: “Đây là chuẩn bị cho mấy tình huống bất ngờ phát sinh của Thần Tư! Tuyệt đối, tuyệt đối, không cho phép cô dùng! Thịt bò Thần Tư, cô tốt nhất nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Lần này đến phiên ta hồ nghi nhìn ẻo lả: “Thần Tư sẽ có tình huống gì?”
Ẻo lả học ta hừ hừ xem thường.
“Vô nghĩa! Thần Tư nhà chúng tôi là thanh niên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, may mắn ngập trời, muốn dáng người có dáng người, muốn tài năng có tài năng, có thể không có bất cứ tình huống nào sao?”
Cũng đúng, ta gật đầu. Nhớ tới thời điểm đầu tiên gặp Thần Tư, nha khuôn mặt nhỏ nhắn mê người không biết xấu hổ muốn tiềm quy tắc lão nương.
Chậc, chậc! Này thật sự là cao thủ che dấu!
Ta sung sướng một phen tiếp nhận bảo hộ BCS: “Để trong đó không tốt, không an toàn. Tôi cầm, tôi cầm, ẻo lả, anh yên tâm, tôi thời khắc sẽ quan sát lão bản, tùy thời cung cấp!”
Như vậy, chỉ cần Á châu siêu cấp tân tinh có ý định tiềm quy tắc, giải trí bát quái nhất định phải thông qua ta nha!
Này thật sự là có muốn giữ bí mật cũng không được a!
Sau khi sung sướng với những suy nghĩ như vậy, kết quả là, ta đi theo đoàn làm phim ngồi máy bay, cứ mỗi lần nhìn thấy khuôn