Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.
,hỏi :"Cái gì ?"
"Anh nói ,không tất yếu phải đổi khóa ."
Chu Lăng tỉnh táo lại ,kinh ngạc hỏi :"Không phải đổi khóa sao? Anh lại không có ở nhà nhiều ,vẫn là nên đổi khóa an toan một chút ,cùng không cần phải dùng loại đắt tiền ,khoảng một trăm đồng là đủ rồi ."
Ngô Ngôn nhìn cô ,hỏi :"Em đổi khóa là phòng ai?"
Chu Lăng ngẩn người :"Cũng không phòng ai ,chính là khó kia rất dễ dàng mở ra ,không an toàn."
"Chúng ta đây là ở bộ đội ,có cái gì không an toàn ?Mà không cần khóa cửa cũng không có việc gì ."
Lúc này đây Chu Lăng cũng rốt cục nghe ra trong giọng nói kia nồng đậm hờn giận ,kinh ngạc nói :"Anh tâm tình không tốt sao ? Có phải hay không công việc không thuận lợi ?"
Chuyện công việc em không cần hỏi đến ,đây là kỷ luật ."
Chu Lăng nhìn cái xem thường ,nếu không phải là anh đang tức giận ,cô mới lười hỏi đến đâu ,giống như cô không biết kia nguyên tắc đều phải giữ bí mật vậy .
"Vậy anh tức giận cái gì ,nửa đêm còn không nhanh đi ngủ ,sáng ngày mai anh không cần đi làm à?"
"Chu Lăng e có phải hay không ,không tín nhiệm quân nhân bọn anh ?"Ngô Ngôn không để ý đến tới lời của cô ,nghiêm túc hỏi.
Chu Lăng sửng sốt một chút ,hỏi :"Anh làm sao có thể cho rằng như vậy ?"
"Chúng ta là ở đây bộ đội ,vì sao em lại muốn đổi khóa tốt ?Trong này bộ đội sẽ có ai đến trước cửa rình mò trong nhà sao? Em để cho người khác biết ,thì họ sẽ nghĩ như thế nào? Nhất là chiến sĩ kia đã giúp em mở khóa ,cũng sẽ nghĩ như thế nào ?"
"Đều nói chính là cảm thấy không an toàn ,lại cũng chưa có nói một người nào đến trước cửa rình mò ,em ở nhà một mình cảm thấy sợ hãi không thể sao?"
Chu Lăng cũng không kiên nhẫn ,xoay người đưa lưng về phía anh ,"Nửa đêm ,anh không ngủ ,nhưng em phải ngủ."
Ngô Ngôn trừng mắt nhìn lưng cô ,nửa ngày mới xoay người đi ra ngoài .
Chu Lăng nghe thấy động tĩnh ,chắc là anh đi tắm rửa ,không nghĩ lại nghe thấy tiếng động ở cửa phòng khách ,vội vàng chạy ra gọi nói :"Ngô Ngôn anh đang làm gì vậy ?"Không có nghe thấy tiếng trả lời ,cô mở cửa ra lại không thấy người đâu ,vội vàng chạy đến ban công nhìn xuống xung quanh chỉ thấy Ngô Ngôn đi nhanh đến trụ sở bên kia ,trong chốc lát truyền xa đến một trận cười nói ,dưới ánh trăng mông lung ,cô mờ hồ có thể thấy được một đám chiến sĩ xuất hiện ở sân tập thể dục .
Khẩn cấp tập hợp ?Ngô Ngôn đây là đang làm cái gì ?
Mâu thuẫn
Hơn nửa đêm ,Chu Lăng vẫn đứng như vậy ở ban công, nhìn trong chốc lát cũng không thấy có trò gì ,liền trở vào phòng đi ngủ .
Cô hoàn toàn không có đem sự tức giận cuả Ngô Ngôn để trong lòng ,việc đổi khóa cũng chỉ là chuyện nhỏ ,không thể vì việc nhỏ mà tức giận được , coi đây như là việc vặt ,thứ hai nữa là , tính tình của Ngô Ngôn cho tới bây giờ đều rất tốt ,có đôi lúc cô còn bắt nạt anh , nhưng lại không thấy anh phát hỏa hiềm nghi một lần nào.
Không nghĩ tới trưa ngày hôm sau ,Chu Lăng nấu cơm xong xuôi cũng không thấy Ngô Ngôn trở về ,cô xem xem hiện tại đã đến mười hai giờ ,liền gọi điện cho Ngô Ngôn qua hỏi ,ai ngờ Ngô Ngôn lại nói:
"Anh không có thời gian ,một mình em ăn đi ."Giọng nói cũng không được tốt cho lắm.
Chu Lăng nhất thời giật mình ,theo nhận thức từ ngày quen biết Ngô Ngôn ,anh đối với cô là cẩn thận săn sóc ,hôm nay là lần đầu tiên đối sử với cô lạnh nhạt như vậy.
Nhìn xem thời gian bây giờ cũng đã hơn bốn giờ ,hôm nay đi tắm sớm một chút ,dù sao thời tiết bây giờ cũng hơi nóng ,chỉ cần không vận động kịch liệt ,thì sẽ không ra một giọ mồ hôi nào .
Còn về phần Ngô Ngôn cô tạm thời không muốn nhớ đến nữa ,cô cũng không biết vì sao Ngô Ngôn lại tức giận như vậy .Thời gian cơm chiều Ngô Ngôn cũng không có trở về ,bất quá lúc này lại gọi điện về bảo cô là sẽ không ăn cơm chiều ,Chu Lăng cũng không hỏi vì sao ,chỉ nói phải nhớ ăn cơm đúng giờ , rồi cúp máy xuống ,trong lòng lại càng phiền muộn đứng lên ,nấu mỳ ăn, rồi tiếp tục đánh bàn phím .
Khó khăn mới hoàn thành nhiệm vụ ,vừa thấy thời gian cũng đã hơn mười một giờ ,Ngô Ngôn còn chưa trở về .Chu Lăng cũng không muốn để ý đến anh nữa ,hôm nay lại là lần đầu tiên cô ngủ quên trước máy tính .Không nghĩ vừa mới vào giường ,còn chưa tắt đèn ,chợt nghe thấy tiếng mở cửa ,cô lập tức cảm thấy tất cả cơ bắp đều căng lên ,thử thăm dò kêu một tiếng "Ngô Ngôn"?
"Em hôm nay không có ăn cơm ?Giọng nói của Ngô Ngôn tràn ngập tức giận ,"Anh đã sớm nói qua công việc của anh rất đặc thù ,không có khả năng có thời gian mỗi ngày cùng em..."
Chu Lăng trong lòng lại phát hỏa ,liền xông lên :
"Em chẳng qua là không có khẩu vị ,ai nói muốn anh suốt ngày ở bên ,anh có việc của anh ,em cũng có việc của em ,nào có mỗi ngày xem đến anh có chở về hay không ."
Ngô Ngôn tức giận đến mặt mày xanh mét ,trên trán gân xanh nổi hết lên ,cả giận nói:
"Em nói cái gì vậy ?Đây là lời nói mà người vợ nên nói sao?"
"Như thế nào không giống với lời nói mà người vợ nên nói ?"Chu Lăng có tính cách thẳng thắn ,mặc dù không mắng chửi người ,nhưng liền đem một bụng hỏa đ