Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341214
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1214 lượt.
i ra ," Nếu em không giống với một người vợ , thì anh làm sao có thể giống với người chồng được? Đêm qua tự nhiên lại đùng đùng nổi giận ,em đem đổi khóa thì làm sao ?Mới có mấy đồng tiền ,anh cũng nổi giận ?Em cũng không phải là không kiếm được tiền ,nếu anh tiếc tiền thì em sẽ dùng tiền của mình kiếm được đi mua khóa là được .
Buổi trưa hôm nay không trở về ăn cơm ,có phải hay không em không gọi điện đến hỏi ,anh cũng không có gọi về ? Anh trễ như vậy mới trở về ,em có nói cái gì sao ?Tự nhiên lại phát hỏa ,anh nghĩ rằng em là thuộc hạ của anh ,có thể tùy tiện mắng chửi em ?"
Ngô Ngôn tựa hồ tức giận đến nói không ra lời :"Em nói bậy bạ cái gì đó ,anh khi nào thì chửi ?"
"Dám làm không dám nhận sao ?" Chu Lăng ghét nhất là chính kiểu người như thế ,nghe anh nói vậy lại nổi trận lôi đình ,"Vừa mới bước vào liền quát to đối với em ,còn không thừa nhận ?"
"Chẳng qua là âm thanh của anh có to hơn một chút ,như thế nào mà lại là chửi? Anh là quân nhân ,đều có trách nhiệm ,cũng không có làm đến cái loại chuyện dám làm mà không dám nhận .Còn nữa anh như thế nào mà tiếc em tiêu tiền ,không phải anh đã đưa sổ tiết kiệm cho em rồi sao?
Chính là nơi này là bộ đội đặc chủng ,em đổi khóa làm cái gì ?Ai sẽ lẻn vào nhà chúng ta trộm đồ này nọ ,thì sẽ bất thành ?
Em cho là nếu đổi một cái khóa tốt ,thì sẽ ngăn được bộ đội đặc chủng sao? Nếu ngăn được ,kia không phải bọn họ còn không bằng về nhà làm ruộng đi."
"Em có nói đổi khóa là để ngăn bọn họ sao? Em bỏ ra mấy chục ,một trăm đồng là mua cái an tâm ,em lại mới đến một cái địa phương xa lạ ,anh lại thường xuyên không có ở nhà ,em sẽ không thể sợ hãi sao ?"
Nghĩ vậy cộng với hai ngày ủy khuất ,Chu Lăng rốt cục cũng không nhịn được rơi nước mắt ,lại không chịu yếu thế ở trước mặt anh ,chỉ xoay đầu đi ,liều mạng cắn môi dưới không cho phát ra tiếng khóc .
Ngô Ngôn tuy rằng tức giận ,nhưng ánh mắt cũng liếc cô một cái ,thấy cô thần sắc không tốt cho lắm ,vội vàng đem cô xoay lại nhìn kỹ ,quả nhiên trong mắt ,đã tràn ngập nước mắt ,nhất thời tay chân luống cuống đứng lên ,chỉ biết dùng tay giúp cô xoa xoa nước mắt ,nói :
"Em đừng có khóc a ...Anh lại không chửi ...được rồi được rồi ,là anh sai ,em đừng có khóc được không ?"
Anh nói chưa dứt lời dỗ ,Chu Lăng lại càng ủy khuất đứng lên ,khóc khóc thút thít không chịu nổi .Ngô Ngôn bất đắc dĩ đem cô ôm vào lòng nhẹ nhàng mà vỗ lưng nói :
"Đừng khóc , em muốn tức giận thì hãy đánh anh này ?Nếu không thì hãy phạt anh chạy mười km ?Tiểu Lăng ngoan ,đừng khóc a ,nếu khóc mắt sẽ sưng lên."
Chu Lăng khóc thút thít nghẹn ngào nói :"Anh bắt nạt em ,em vừa mới đến đây ,anh liền đối sử với em không giống như trước."
Ngô Ngôn không nói gì ngẩng đầu lên trời ,trầm mặc vài giây sau mới nói :"Không thể nào ,chẳng qua bây giờ là phải làm việc, không có thời gian ở cùng em ,còn ở trong lòng so với lúc trước vẫn là giống nhau :"
Phụ nữ thật là phiền toái a ,khó trách chị dâu vẫn nói ,so với quân địch ,thì phải cần kiên nhẫn hơn .
"Anh còn tức giận với em về chuyện đổi khóa ." Chu Lăng lên án.
Hiển nhiên án này thật là trầm trọng ,Ngô Ngôn cảm thấy không thể thừa nhận ,anh không thể không lập tức giải thích :
"Anh không phải vì chuyện đổi khóa tức giận ,nơi này là bộ đội ,bộ đội đặc chủng ,không giống với ở trong nội thành ,là hết sức an toàn .
Em ngẫm lại xem ,nếu có người đụng đến bộ đội đặc chủng ,còn sờ vào nhà của người thân của họ ,bọn anh đây tất cả đều sẽ tự sát hết ,còn làm bộ đội đặc chủng cái gì a .
Nếu nói nhà ở của bộ đội đặc chủng ,đừng nói đến tầng ba nhà chúng ta ,chứ đến tầng mười ba đối với bọn họ là chuyện bình thường ,bọn họ leo từ ngoài cửa sổ mà đi vào ,em đổi khóa căn bản là vô dụng ,ngược lại còn dẫn đến người khác có ý kiến với em .
Em nghĩ xem ,người ta vừa mới giúp em mở khóa ,em liền lập tức đổi khóa ngay ,bọn họ sẽ nghĩ như thế nào ?Kia không phải sẽ ảnh hưởng đến sự đoàn kết bên trong nội bộ sao?"
Chu Lăng trầm mặc trong chốc lát ,bả đầu chôn vào trong lòng anh nói :"Được rồi ,không đổi sẽ không đổi ,tại mấy ngày nay có chút khẩn trương ,chờ cho quen là tốt rồi ."
"Được ,đến phiên anh hỏi em ," Ngô Ngôn sờ sờ đầu cô nói ,"Em có phải hay không hôm nay không ăn cơm ?Vì sao lại không ăn cơm?"
Chu Lăng vừa ngừng nước mắt ,nghe anh nói vậy cái mũi hơi cay cay ,nói :"Anh còn nói , Buổi trưa anh không có về ăn cơm cũng không nói qua một tiếng ,em vất vả nấu cơm xong ,gọi điện cho anh ,anh lại nói không ăn ."
"Không phải ,anh làm việc cũng không để ý đến thời gian ,đến khi nhớ đến thì đang chuẩn bị gọi điện cho em ,thì đúng lúc em gọi đến ...Em bây giờ chắc đang đói bụng đi? Anh đi đem đồ ăn hâm nóng lên ?"
Nghe nói anh cũng chuẩn bị gọi điện cho mình ,trong lòng Chu Lăng mới thư thái ,khôi phục lý trí ,liền cảm thấy hành vi của mình có chút ngượng ngùng ,có chút việc nhỏ mà cũng khóc...thật là, cô ngượng ngùng đứng lên ,vội vàng ngẩng đầu ,lấy khăn tay lau mặt nói :
"Buổi tối em có nấu bát mỳ ăn rồi ,anh có muốn ăn một chút không ?"
"Anh k