Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.
có khẩu vị.
Đem mấy miếng ô mai ,cho lên mũi ngửi ,đem mùi cá áp chế đi ,cô đem đồ ăn cho vào tủ lạnh ,ngồi xuống trước máy tính . Dù sao trong ngăn kéo còn một chút đồ ăn vặt ,nếu đói bụng có thể ăn một chút ,qua một lúc nếu có khẩu vị thì đem cá hâm nóng lên ăn là được.
Nhưng đến cuối cùng cô cũng chưa ăn được ,đến nửa đêm hơn mười một giờ ,cô đói không thể chịu đựng được ,nghĩ món cá ở trong tủ lạnh ,liền cảm thấy muốn ăn ,liền cho vào lò vi sóng hâm lên .Vừa cầm chiếc đũa gắp một miếng cá ,còn chưa cho vào miệng ,liền cảm thấy một cỗ mùi xông vào mũi. Cô vội vàng buông đũa xuống ,chạy vào nhà vệ sinh ,đem đồ ăn vặt phun ra hết ,thật vất vả mới ngừng lại ,cô xoi gương nhăn mi lại .Theo lý thuyết nấu canh cá không tanh như vậy a ,hay là cho không đủ hạt tiêu và tiêu bắc ?Hay là lúc làm cá có vấn đề?
Phát điên !
Càng làm Chu Lăng phát điên là nôn mửa tựa hồ đã thành quán tính .Sáng sớm ngày hôm sau ,thời điểm lúc cô đánh răng lại bắt đầu nôn khan ,trước kia thỉnh thoảng cũng có ,nhưng không khó chịu như vậy.
Sẽ không phải là ăn nhiều ô mai chua nên mới như vậy đi? Bữa sáng ăn được hai miếng liền nôn ra ,Chu Lăng quyết định đi bệnh viện khám xem ,lấy thuốc uống .Trước kia cũng có thời gian cô ăn uống không có quy luật ,nên cũng bị đau dạ dày ,cách một thừi gian cũng sẽ đau ,nhưng thật ra không có nôn mửa như thế này.
Đi khám
Chu Lăng đơn giản thu thập một chút ,sợ ngồi lên xe lại nôn ,còn đi vào phòng bếp cầm một miếng gừng ,thế này mới mang theo túi đi ra ngoài .Mới đi đến cửa nơi đóng quân ,bên trong lại có chiếc xe đi ra ,dừng ngay trước mặt cô ,kéo cửa kính xe xuống :"Chị dâu vào nội thành sao ?"
Chu Lăng nhìn thoáng qua ,là một thượng úy chưa nhìn thấy bao giờ .Cô mỉm cười gật gật đầu :"Đúng vậy."
Thượng úy liền xoay người vươn tay mở cửa xe ở sau nói :"Tôi cũng vào nội thành ,chở chị đi cùng đoạn đường ."
Chu Lăng cũng không khách khí ,cúi người ngồi lên xe :"Cám ơn."
Thượng úy này trông cũng không tệ lắm ,đường cong thân thể cường tráng ,anh tuấn cương trực .Cậu ta tựa hồ không thích nói chuyện ,từ lúc khởi động xe là về sau không hề mở miệng ,Chu Lăng cũng không hay cùng người xa lạ nói chuyện ,cho nên bên trong xe vẫn bảo trì trầm mặc.
"Cô là... Người yêu của Ngô trung đội trưởng phải không?"
Chu Lăng lấy lại tinh thần ,ngẩng đầu nhìn hướng người phụ nữ mỉm cười nhìn mình ,trong lòng cả kinh ,đứng lên mỉm cười nói :"Xin chào ,tôi là Chu Lăng .Xin hỏi cô là?"
"Tôi là La tuệ ,ngày đó ở bên ngoài cửa hàng băng nhạc đã nhìn thấy cô ."La tuệ cười ngồi xuống gần bên cô ,"Cô có?"
Chu Lăng lắc đầu :"Còn không biết ,đến kiểm tra một chút." Cô nhìn tờ danh sách trong tay La tuệ ,lại nhìn bụng chưa nổi :"Cô mấy tháng?"
La tuệ vỗ về bụng ,lộ ra một cái ôn nhu tươi cười :"Gần ba tháng ."Trên mặt tất cả đều là hạnh phúc .trong lòng Chu Lăng hơi động ,tính từ ngày gặp Ngô Ngôn làm nhiệm vụ cũng được hơn hai tháng ,kia nguyên bản chính là đơn thuần ghen tuông nổi lên ,theo bản năng bắt đầu nghĩ đến hai người bọn họ có phải hay không có quan hệ gì nữa ,đứa nhỏ này có phải hay không của Ngô Ngôn ...
Cô cẩn thận đánh giá La tuệ ...La tuệ có dáng người cao gầy hoàn mỹ ,ít nhất là một mét bảy mươi tư ,làn da trắng ,ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần ,tuyệt đối là mỹ nhân . Còn mình dáng ngươì thì không có ,muốn ngực thì không có ngực ,không mông ,càng bất an đứng lên .
"Cô làm sao vậy ?Không thoải mái sao?"La tuệ cảm thấy được sắc mặt của cô không được tốt ,quan tâm hỏi.
Chu Lăng lắc đầu cười nói :"Tôi không sao .A tôi còn không biết cô làm công việc gì ,cũng là bộ đội đặc chủng sao ?"Nói đến bộ đội đặc chủng ,theo bản năng ba chữ kia cô nói chậm nhỏ suống âm thanh,
La tuệ nở nụ cười , nói :"Không ,không phải bộ đội đặc chủng ,công việc lần trước là cần Ngô trung đô trưởng hợp tác một lúc ."
Chu Lăng có chút khó hiểu ,vừa muốn hỏi thêm ,chợt nghe y tá gọi tên cô ,cô đành phải thôi ,thật có lỗi cười :"Tôi phải đi vào ,lần sau gặp chúng ta nói chuyện sau."
Bác sĩ là phụ nữ khoảng năm ,sáu mươi tuổi .Chu Lăng nhẹ nhàng thở ra ,cô rất sợ phải kiểm tra cái phần ở điạ phương kia ,cô rất ngượng ngùng .Bất quá kiểm tra lại không phức tạp như cô nghĩ ,lại càng không dùng cái gì xem thân thể ,chính là hỏi cô mấy cái vấn đề ,lại dùng máy siêu âm ,soi một hồi ,sau đó bác sĩ nói cho cô :
"Cô không mang thai ,cô phải đi qua nội khoa ,khám xem có phải hay không bệnh đau dạ dày ,đại khái là co ăn uống thất thường ,nên bị viêm dạ dày."
Chu Lăng tức giận ở trong lòng ,lại là yên tâm ,lại là mất mát ,nửa tỉnh nửa mê xoay người đi ra ngoài ,bác sĩ gọi cô vài tiếng mới nghe thấy :"...Túi xách của cô .Đừng khổ sở ,cô còn trẻ ,sớm muộn gì cũng có ."Bác sĩ đại khái nghĩ cô rất muốn có con ,nên an ủi nói.
"Cám ơn bác sĩ ."Chu Lăng phục hồi tinh thần lại ,đối với bác sĩ cươì cười ,cầm lấy túi đi thẳng đến đại sảnh chuẩn bị đăng ký lần nữa .
Lúc này rong đại sảnh nhiều người xếp hàng đăng ký ,không nghĩ đến so với quân đội