Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
tốt, lại không biết phải nói thế nào với Mạc Nhan, chỉ muốn được yên tĩnh, không nghĩ lại đi tận 5 năm, nếu không phải công ty LM thành lập chi nhánh mà cô là nhà thiết kế chính kiêm CEO ở đây thì chắc cô cũng chưa trở về.
Ngẫm một lúc, thời gian quả trôi thật nhanh, thoáng một cái đã 5 năm trời, suy nghĩ lúc đó của cô quả là ngây thơ.
“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, cậu vốn đã xấu xí rồi”
“Hì”
Mạc Nhan cười, trước đây cô khóc, Cố Chiêu Ninh đều nói cô như vậy, bây giờ vẫn thế, Mạc Nhan liếc Cố Chiêu Ninh rồi nhận lấy khăn giấy từ tay cô lau nước mắt: “Ninh Ninh, trong lòng cậu vẫn có anh ta sao?” Mạc Nhan đột nhiên nghiêm túc, thận trọng hỏi một câu.
Nụ cười của Cố Chiêu Ninh đột nhiên cứng đờ, hồi lâu, cô buông Mạc Nhan, ánh mắt nhìn phía trước “Ai kia?”
“Đương nhiên là anh ta! Chồng cũ của cậu!” Mạc Nhan biết Cố Chiêu Ninh đang giả vờ.
“Không có… Mình đã hết rồi.” Đây là lần đầu tiên cô gián tiếp thừa nhận với Mạc Nhan trước kia từng yêu Hoắc Thương Châu, vậy mà hôm nay, lòng cô cũng đã khép lại, có phải anh đã kết hôn rồi không? Có khi có con rồi cũng nên.
“Chủ tịch!” Trong phòng làm việc, Lôi Ảnh phá vỡ không khí im lặng, khuôn mặt điển trai của anh trông có vẻ khó khăn.
Hoắc Thương Châu đứng bên cửa sổ, không cần nhìn cũng có thể đoán được nét mặt của Lôi Ảnh: “Chuyện gì phải gấp thế?” 5 năm qua, Hoắc Thương Châu dường như càng trở nên trầm lặng.
“Cái đó… tiểu thư Thiên Mộng Tuyết vẫn la hét đòi gặp anh”
5 năm, kể từ khi Cố Chiêu Ninh đi, Hoắc Thương Châu dường như biến đổi, hệt như thời điểm Thiên Mộng Tuyết mất tích. Mặc dù mỗi ngày ở bên Thiên Mộng Tuyết, nhưng Lôi Ảnh có thể nhận ra nụ cười của anh không nở từ nội tâm, mỗi lần ở cùng Thiên Mộng Tuyết, Hoắc Thương Châu như đang miễn cưỡng làm việc mình không thích, vì cái gì cũng chỉ như trả nợ cho cô.
Thời gian thật nhanh, Thiên Mộng Tuyết bắt dầu chán ghét anh, cô tức giận nói muốn chia tay. Mà Lôi Ảnh không ngờ được, khi Thiên Mộng Tuyết nói ra điều này, biểu lộ của Hoắc Thương Châu như trút được gánh nặng. Anh không giữ lại, mặc cô rơi nước mắt bỏ đi.
………………
“Cố tổng (Tổng giám đốc Cố), đây là lịch trình sắp tới, mời chị xem qua”, thư ký cầm một văn kiện đi vào.
“Cảm ơn”. Cố Chiêu Ninh ngẩng đầu nhận lịch trình, lật lật mấy tờ đột nhiên cô nghĩ: “Phải rồi, Trang phục dạ hội Miss 5h chiều nay sai người mang đến, nhớ nhắc kẻo trễ.” Cố Chiêu Ninh nghiễm nhiên đã thành công với vai trò người thiết kế, mới trở về mấy ngày, cô đã liên tục nhận được các đơn đặt hàng, mà cô cũng không từ chối.
“Vâng, Cố tổng, tối nay có một bữa tiệc, Lạc phu nhân làm sinh nhật, bà ấy mời chị nhất định tham gia.” Thư ký đột nhiên nhớ ra, sau đó xoay người nói với Cố Chiêu Ninh.
Cố Chiêu Ninh cười nhẹ: “Tôi biết rồi.” Lạc phu nhân là khách hàng đầu tiên của cô từ lúc trở về, vì vô cùng thích thiết kế của cô, cho nên hai người từ chuyện váy vóc chuyển sang nói chuyện cuộc sống.
Như bạn thân lâu ngày không gặp, Cố Chiêu Ninh cũng thích Lạc phu nhân không hề ngạo mạn như những phu nhân cao quý khác. Giữa hai người không câu nệ tuổi tác, một thứ cảm giác thoải mái. Sinh nhật của bà, cô cũng muốn tham gia.
Buổi tối, Cố Chiêu Ninh thay trang phục, đúng giờ có mặt ở tiệc sinh nhật Lạc phu nhân.
“Cố tiểu thư, cô đến rồi” Lạc phu nhân thấy Cố Chiêu Ninh, vui vẻ tiến đến tiếp đón.
Cố Chiêu Ninh uyển chuyển cười một tiếng: “Vâng ạ, chúc mừng sinh nhật Lạc phu nhân”. Cố Chiêu Ninh ôm Lạc phu nhân theo phong cách phương tây.
“Cảm ơn.” Lạc phu nhân trả lời, hai người mặt đối mặt.
“Lạc phu nhân”
Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng Cố Chiêu Ninh, cô ngẩn người.
“Thương Châu à, cậu đến rồi” Lạc phu nhân không nhận ra nét kỳ dị của Cố Chiêu Ninh, vội vã chào hỏi Hoắc Thương Châu.
Là anh ấy, đúng là anh ấy, không nghĩ được sau 5 năm lại gặp nhau trong tình cảnh này, Cố Chiêu Ninh cảm thấy cho đến tận bây giờ, cô vẫn không thể trốn tránh nội tâm của mình.
“Lạc phu nhân”
“Đây là… thiểu thư Thiên Mộng Tuyết phải không?” Lạc phu nhân thấy Thiên Mộng Tuyết, suy nghĩ một lúc mới nhớ ra tên. “Hoan nghênh cô” Lạc phu nhân bắt tay Thiên Mộng Tuyết một cái.
Bóng lưng này… rất quen thuộc, Hoắc Thương Châu nhìn thấy lưng Cố Chiêu Ninh, hai hàng lông mày của anh chau lại, là cô ấy thật sao?
Cố Chiêu Ninh đứng tại chỗ một hồi lâu, thì ra Thiên Mộng Tuyết cũng đến, không được, cô không thể trước mặt Lạc phu nhân mà chính diện gặp gỡ hai người này. Vì vậy, cô sải bước chân, không nói một tiếng với Lạc phu nhân đi vào hội trường.
“Thương Châu? Thương Châu?” Thiên Mộng Tuyết kéo tay anh.
“Ừ?” Cô gái kia thật sự rất giống Cố Chiêu Ninh, nhưng, trừ thân hình ra, những thứ khác kể cả tư thế lại hoàn toàn không giống. Hoắc Thương Châu hồi phục tinh thần nhìn Thiên Mộng Tuyết.
“Chúng ta vào thôi” Thiên Mộng Tuyết cười nhạt.
“Được”. Hai người chào hỏi Lạc phu nhân xong liền đi vào trong.
Cố Chiêu Ninh thật vất vả mới tìm được một ch