pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1457 lượt.

rời bỏ cô, đôi tay cô siết chặt gối, những giọt nước mắt nóng bỏng chảy xuống.
Hoắc Thương Châu đầu tiên ngẩn ra, sau đó để điện thoại xuống, từ từ ôm lấy lưng Cố Chiêu Ninh, dịu dàng nói: “Em tỉnh rồi ư?”. Môi anh vuốt ve lưng cô, lưu luyến hương vị của cô.
“Hoắc Thương Châu, anh có thể đi rồi.” Cô không để ý đến lời nói của Hoắc Thương Châu, giọng nói lần này có chút cứng rắn, như mang theo ghen tức.
Hoắc Thương Châu đã hiểu, anh xoay người Cố Chiêu Ninh lại, thấy khóe mắt đầy nước của cô mà đau lòng.
Cô bé đáng ghét, rõ ràng không muốn anh đi vẫn giả bộ không quan tâm đẩy anh đi, rốt cuộc Cố Chiêu Ninh đang nghĩ gì? Hoắc Thương Châu không đoán ra, anh hơi tức giận nhìn cô, hôn lên khóe mắt đầy nước, lạnh lùng nói: “Anh nói rồi, không cho em đuổi anh đi nữa”
Nhưng mà, nhưng mà anh chẳng phải sẽ đi hay sao?
Cố Chiêu Ninh bất lực nhìn Hoắc Thương Châu, nghĩ trong lòng mà không dám nói ra.
“Đừng nhìn anh như vậy, hãy tin anh, anh sẽ giải quyết tốt mọi chuyện, sau đó đón em về nhà” Hoắc Thương Châu khẽ mỉm cười, ôm cô thật chặt vào lòng.
Lúc này im lặng thắng nhiều lời, Cố Chiêu Ninh tin tưởng anh, anh là người đã nói sẽ làm, trong lòng đầy yên ổn, cô cũng ôm lại anh, chủ động ngẩng đầu hôn lên môi anh.
Một ngọn lửa thiêu đốt cơ thể Hoắc Thương Châu, cô chủ động hôn anh, bụi cây đang ngủ say của anh lập tức phản ứng, anh hôn lại cô, thuận thế đè lên thân thể cô.
“Cô bé đáng ghét! Em…” Cố Chiêu Ninh quấn lấy, rõ ràng ngăn cản anh đi, lúc này đã hoàn toàn bị kích thích, cô thực sự làm anh khổ sở, ngẩng đầu không hề chớp mắt nói với cô.
“Anh mau dậy đi, đừng làm cô ấy đợi quá lâu.” Cố Chiêu Ninh lúc này vẫn thử dò xét.
Hoắc Thương Châu mạnh mẽ dùng chân cưỡng chế tách hai chân Cố Chiêu Ninh đang vắt chéo ra, lúc chạm vào cái mềm mại kia, anh cười tà mị, thản nhiên nói: “Lúc này, không cho em nói về người phụ nữ khác trước mặt người đàn ông của mình.”
Một giây kế tiếp, mang theo sự trừng phạt mạnh mẽ đâm thẳng vào.






Trong quán café, trước hàng ghế dài trong góc, một cô gái mặc váy trắng, tóc dài xõa đến eo rất dễ nhận thấy.
Cô như có điều suy nghĩ nhìn dòng người cùng xe cộ không ngừng qua lại bên ngoài cửa kính.
Hoắc Thương Châu vừa bước vào liền nhìn thấy Thiên Mộng Tuyết, cô vẫn thế, thích màu trắng, vẫn dịu dàng xinh đẹp, anh mang theo tí ti áy náy đứng tại chỗ hồi lâu, cho đến khi nhân viên cửa hàng hỏi thăm.
“Tiên sinh? Anh có hẹn trước không?” Nhân viên tiếp đón cung kính bên cạnh Hoắc Thương Châu, mặt ửng đỏ hỏi anh. Người đàn ông này thật đẹp trai khiến cho cô tim đập chân run.
Hoắc Thương Châu nhạt nhẽo liếc cô một cái: “Có” Sau đó đi về phía Thiên Mộng Tuyết.
Nhìn vẻ trốn tránh của Thiên Mộng Tuyết, rõ ràng đã rất khổ sở còn mang bộ mặt bàng quan, Hoắc Thương Châu thực sự nhức đầu, nhưng anh đã quyết định không đổi ý, lần này hẹn cô ra ngoài, chính là để nói rõ sự tình, tránh cho ba người cùng đau khổ.
Hoắc Thương Châu nắm tay Thiên Mộng Tuyết chặt hơn, âm giọng tăng lên, lần nữa mở miệng: “Em rốt cuộc có nghe thấy anh nói gì không? Sẽ không có đính hôn nào cả, người anh yêu là Ninh Ninh”
Độc ác, Thiên Mộng Tuyết chỉ cảm thấy Hoắc Thương Châu thật sự rất độc ác, cô đều đã thể hiện bất cần, tại sao còn phải tiếp tục làm tổn thương cô.
Cô im lặng, rụt tay lại, cúi đầu, mái tóc dài che khuôn mặt, im lặng nức nở mấy cái, cô ngẩng đầu nhìn Hoắc Thương Châu: “ Anh đồng ý với em, anh sẽ lấy em, tại sao? Tại sao người đàn bà kia vừa xuất hiện anh đã thay đổi! Tình cảm của chúng ta đã bao nhiêu năm? Chẳng lẽ còn không bằng cô ấy?” Cô không cam tâm, thật không đành lòng.
“Mộng Tuyết, anh hi vọng em hiểu, khoảng thời gian em biến mất, thực sự anh đã từng rất thương tâm khổ sở, nhưng sự xuất hiện của Cố Chiêu Ninh đã phá vỡ tất cả.” Hoắc Thương Châu không hề chớp mắt nhìn Thiên Mộng Tuyết thương tâm rơi lệ, nói đến Cố Chiêu Ninh anh tạm ngừng, thở dài, vẻ mặt cũng dịu dàng hơn, đứng dậy nói tiếp: “Sự xuất hiện của cô ấy không nằm trong kế hoạch của anh, nhưng cũng chính vì như vậy, cô ấy lại ngay lập tức bước vào cuộc sống ngổn ngang điên cuống của anh, cho đến khi cô ấy rời đi 5 năm trước, anh cũng không biết cảm giác của mình như thế nào, nhưng 5 năm qua, anh lúc nào cũng nghĩ đến cô ấy.”
“Đừng nói nữa!” Thiên Mộng Tuyết hét lên, cô không muốn nghe, không muốn nghe.
Buổi sáng, quán café căn bản không có khách, trừ nhân viên phục vụ nhìn một cái, còn lại không ai chú ý.
“Lần này cô ấy trở về, lòng anh bị dao động mạnh, anh không thể mất đi cô ấy, anh cũng thấy rất có lỗi với em, nếu cứ tiếp tục thế này, cả ba người đều sẽ bị tổn thương, em hiểu không?” Hoắc Thương Châu không dừng lại, tiếp tục nói hết lời.
“Ha ha ha! Hoắc Thương Châu, 8 năm trước, anh chưa biết em sống chết ra sao, sau 3 năm, em mang theo bao nhiêu thương nhớ xuất hiện trước mặt anh, khi đó em biết anh đã thay đổi, nhưng em không muốn thừa nhận, sau khi Cố Chiêu Ninh đi, 5 năm qua, anh trốn tránh thế