Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341451
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.
úng túng nhìn Tiểu Kim đang đứng sững sờ, lập tức mỉm cười xin lỗi.
“Không sao, không sao, em đợi được. Đây là thư mời của tổng giám đốc bên em, cảm ơn anh Kevin nhận lờ diễn trang phục của chị ấy.” Tiểu Kim liếc Hiên Dật choáng váng, bị chị Dương nhìn tới liền đỏ mặt khoát tay, đem thư mời đưa vào tay chị Dương rồi vội vã ra khỏi phòng làm việc cua cô.
Chị Dương lúc này đứng ở cửa không giữ nổi bình tĩnh, chống nạnh ném thư mời đến trước mặt Bạch Hiên Dật quát lên: “Kevin! Tôi luôn coi cậu như em trai, có nhiều việc không cần nói tôi cũng đứng về phía cậu! Nhưng lần này thật là quá đáng! Cậu đã 28 tuổi rồi, cũng chỉ ở trong giới người mẫu được vài năm nữa, lần này công ty LOVER có lòng tốt mời cậu là cơ hội hiếm có, cậu không phải không biết thực lực của LOVER chứ? Mặc dù mới phát triển ở thị trường trong nước, nhưng sức ảnh hưởng không thể coi thường.” Chị Dương lảm nhảm dạy dỗ Bạch Hiên Dật một trận, cô đi qua đi lại giảng giải, không phát hiện ánh mắt trống rỗng trên bộ mặt sa sầm của Bạch Hiên Dật tựa như một chữ cũng nghe không lọt.
“Này, lời tôi nói cậu có nghe không đấy?” Chị Dương nói xong mới quay lại nhìn thái độ của Bạch Hiên Dật không một chút phản ứng như đàn gảy tai trâu, cô không thể duy trì hình tượng thục nữ, đi lên hung hăng nắm cổ áo Bạch Hiên Dật.
“Câu cuối cùng”. Bạch Hiên Dật lúc này vẫn có thể đùa giỡn, thật khiến chị Dương vừa bực vừa buồn cười.
“Đừng làm loạn nữa! Xem thư mời đi, nhà thiết kế này cũng không thường đâu, cô ấy cũng là tổng giám đốc chi nhánh trung quốc, 2 năm đạt được rất nhiều giải thưởng lớn nhỏ, mới về nước nhận chức chưa đầy một tháng, lần này cô ấy nể mặt cậu lắm đấy.” Chị Dương nói xong mở thư mời ra.
Bạch Hiên Dật bị ép buộc đọc nội dung thư mời, liếc mắt dửng dưng, nhìn đến một chỗ khiến ánh mắt anh kinh ngạc.
“Chị Dương! Cảm ơn chị! Moah” Bạch Hiên Dật kích động đứng dậy ôm chầm lấy chị Dương, sau đó hôn lên mặt cô, cầm thư mời chạy như bay ra khỏi phòng làm việc của đại diện.
“Này, tên tiểu tử! Trang phục còn chưa thử, đi đâu thế? Quay lại đây cho tôi!” Chị Dương lúc đầu ngẩn người, lúc Bạch Hiên Dật chạy đi mới phục hồi tinh thần, nhìn theo bóng lưng gào thét, nhưng Bạch Hiên Dật đã sớm chạy mất.
Lần này cô thảm rồi, buổi trưa mới gọi điện xin lỗi LOVER, may sao người ta dễ tính còn sai người mang trang phục đến tận nơi. Thế mà giờ đã ngồi chờ bao lâu trong phòng khách, Bạch Hiên Dật lại bỏ chạy, xem ra cô lại phải nói dối rồi.
Chị Dương cảm thấy làm người đại diện của Bạch Hiên Dật đúng là nghiệp chướng từ kiếp trước, thở dài lắc đầu ra khỏi phòng làm việc định đi giải thích với người của công ty LOVER.
Bạch Hiên Dật lên xe, nhanh chóng biến mất khỏi cửa công ty, cầm tờ thư mời màu tím trong tay, nhìn phần tên tuổi ‘Cố Chiêu Ninh’, không biết thế nào anh đinh ninh cái cô Cố Chiêu Ninh này chính là người anh muốn tìm, anh luôn nghĩ đến cô, rất muốn có được cô, dù đã cố gắng quên cô bằng mọi cách, nhưng cứ nghĩ đến cô những năm vừa qua phải chịu uất ức, nghĩ đến người con gái cuộn tròn trong ngực mình khóc thút thít ở bệnh viện, Bạch Hiên Dật lại cảm thấy đau lòng.
Anh rất nỗ lực, từng tự nói với mình chỉ cần cô hạnh phúc là được, 5 năm qua, bên cạnh anh cũng không thiếu phụ nữ, nhưng cũng chỉ như phù du, đều bị anh bỏ rơi.
Đang suy nghĩ thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Cố Chiêu Ninh thu mấy cải ảnh lại, tư thế ngồi đoan chính nhìn ra cửa nói: “Mời vào”. Cô nghĩ là thư ký hoặc nhân viên nào đó, nhưng người đang đi vào khiến cô kinh ngạc.
Bạch Hiên Dật vội vã muốn gặp Cố Chiêu Ninh cho nên động tác gõ cửa cũng có phần thô lỗ, nhưng khi nghe âm thanh phát ra có vẻ xa lạ, anh hơi sợ, chẳng lẽ không phải cô ấy? Do dự mấy giây, anh vẫn quyết định vào nhìn xem.
Đẩy cửa ra, anh thấy Cố Chiêu Ninh đang ngồi sau bàn làm việc cười vui vẻ, là cô ấy, thực sự là cô ấy.
“Sao anh lại tới đây?” Cố Chiêu Ninh không biết nói gì, đã nhiều năm không gặp, dù sao lúc Bạch Hiên Dật thích cô cô cũng biết cho nên lúc gặp lại anh cô có vẻ hơi xấu hổ.
Thật ra, việc này ngoài dự tính của cô, nếu nhìn ảnh sớm hơn một chút, có lẽ cô còn chuẩn bị một chút xem phải làm gì, nói gì, bây giờ cô mới hối hận sao mình lại không thèm quan tâm tới mấy tạp chí lá cải.
“Em nói thử xem. Tôt quá, đổi số điện thoại cũng không cho anh biết một tiếng, quên anh thật rồi à?” Bạch Hiên Dật cười tiến đến, ngồi trên ghế salon làm tư thế anh yêu thích nhất lười biếng tựa vào lưng ghế nhíu mày nhìn về phía Cố Chiêu Ninh. “Em thật lợi hại, ngày trước anh lại không nhật ra em lại có tiềm năng thế này.” Anh chỉ vào tủ kính phía sau bày đầy các loại huy chương, cúp lớn nhỏ mà cảm thán.
“Anh cũng thấy rồi đấy, em chẳng có gì mới.” Sau 5 năm gặp lại, lúc cô lúng túng nhìn thấy hành động tự nhiên như thế của Bạch Hiên Dật cũng thoáng thích ứng, có lẽ anh cũng đã từ bỏ.
“Thật là… nếu sớm biết em là nhà thiết kế, anh đã không chút do dự chạy đến, chậc chậc, mất di một khoảng thờ